Cạch, lạch cạch!

Sung Min khó chịu vặn nấm đấm cửa một cách mạnh bạo. Cả ngày cậu bị nhốt trong căn phòng nhỏ xíu này đến phát bực, cậu chỉ có thể ra ngoài khi hắn trở về nhà và cho phép cậu đi lẩn quẩn từ căn phòng này ra tới nhà tắm. Cảm giác ngột ngạc vì bị ở tù khiến cho Sung Min phát điên.

Rầm!

Tức mình, Sung Min đá vào cánh cửa và bỏ về giường ngồi, hậm hực nhìn ra ngoài cửa số. Cậu chẳng thể biết được là mình đang ở đâu, nhìn ra cửa sổ chỉ thấy duy nhất những tán cây nhỏ và bầu trời xanh mượt. Cậu ở đây được 3 ngày rồi, không biết Si Won thế nào rồi. Có lẽ giờ này anh cũng đang tìm cậu điên cuồng như nổi nhớ của cậu dành cho anh vậy. Nhưng đến khi về bên anh rồi, cậu phải đối diện với anh như thế nào khi mà cơ thể cậu đã bị hắn làm ô uế cơ chứ. Bất giác nước mắt tuôn trào trên gương mặt bầu bỉnh của Sung Min.

Anh cũng hay gọi cậu bằng thiên thần giống như hắn vậy. Anh bảo cậu xinh đẹp và thanh khiết như thiên thần. Cậu chưa hề 1 lần giận anh mỗi khi anh làm gì có lổi với cậu… chỉ đơn giản vì cậu sợ nếu mình lãng phí chút thì giờ nào để giận giỗi với anh, cậu có thể mất anh mãi mãi. Cuộc sống của Si Won, thế giới của anh có quá nhiều điều kinh khủng và ác độc, người ta không thể biết mình sẽ sống lúc nào và chết lúc nào. Anh không thích cậu đi cùng anh mỗi lần anh làm phi vụ, vì anh sợ máu sẽ làm bẩn cánh thiên thần…
Tiếng cánh cửa bật mở làm gián đoạn những kí ức của cậu về Si Won giật mình nhìn hắn. Hắn đứng ngay cánh cửa chớp mắt nhìn cậu một cách ngạc nhiên.

Nước mắt! Thiên thần khóc… hắn không biết chuyện gì làm cho thiên thần của hắn khóc nhưng hắn không thích nước mắt tẹo nào. Sung Min quay ngoắt ngay lập tức, lau những giọt nước đọng lại trên khóe mắt, nổi tức giận lại càng trào dâng khi thấy hắn, cậu nghe miệng mình lầm bầm

– Vì sao không giết ta đi cho rồi?

Hắn tròn mắt ngạc nhiên, thiên thần đang nói gì thế? Giết? hắn không hề có ý định giết cậu… hắn nói rồi mà hắn yêu cậu. Hắn cuối mặt xuống lúng búng nói

– Anh bắt em không phải vì tiền, chỉ vì anh yêu em?

– Yêu?

Sung Min cười mỉa mai, chẳng hiểu sao cơn giận của cậu bốc lên đùng khi nghe hắn nói, cảm thấy ghét phải nghe giọng nói của hắn, ghét nhìn thấy hắn … ghét tất cả thuộc về hắn

– Ngươi gọi thứ tình cảm ngươi dành cho ta là yêu? Yêu ta mà nhốt ta như một con thú, yêu ta mà chỉ làm cho ta đau đớn, yêu … yêu ta mà bất chấp làm những điều mà ta không muốn… hành hạ ta như thế này mà là yêu sao? Ta kinh tởm nó!

Cậu gào lên, hai mắt trừng trừng giận dữ nhìn hắn. Hắn đờ người nghe cậu nói… tất cả những gì hắn làm không phải là yêu sao? Kinh tởm? thiên thần dĩ nhiên phải kinh tởm những thứ thuộc về ác quỷ … ngay cả tình yêu của ác quỷ.

Hắn bước lại gần cậu, đặt bàn tay mình lên tay cậu và cuối xuống hôn.

Bốp!

– Tránh xa ta ra!

Sung Min tức giận tát vào mặt hắn, mục đích cuối cùng của hắn chỉ là chiếm đoạt cậu thôi sao?

– Không phải những người yêu nhau thì làm chuyện đó hay sao?

Hắn cười mỉa mai, đến lúc này cả người hắn cũng nóng lên. Nếu bình thường là kẻ khác, hắn đã cho xuống chầu diêm vương rồi. Hắn kiềm nén cơn giận, nhếch mép.

– Chỉ có những con ác quỷ như ngươi mới chuyên làm chuyện đó. Si Won chưa bao giờ chạm vào ta nếu ta chưa muốn, không bao giờ làm ta đau và không bao giờ nhốt ta như một con thú!

– Tôi cấm em nhắc đến người con trai khác trước mặt tôi!

Hắn hét lên tay vung cao như muốn tát vào mặt cậu. Sung Min giương mắt trừng trừng nhìn hắn thách thức. Bàn tay hắn run run, chưa bao giờ hắn cảm thấy bực tức và khó chịu như vậy, có cái gì đó kềm hắn lại không cho hắn vung tay tát vào gương mặt bầu bĩnh kia. Hắn ghét cảm giác đó và hắn căm ghét cái cảm thấy bực bội như bây giờ. Ghét nghe thiên thần của hắn nhắc tới con người, nhắc tới ai đó ngoài hắn… ghét Sung Min nhắc tới Si Won.

– Tình yêu không phải là chiếm đoạt, tình yêu là tự nguyện… ngươi đối với ta như thế không khác nào là ham muốn thể xác. Ngươi cần ta chỉ để thỏa mãn tình dục của ngươi… đó không phải là tình yêu,ngươi là một con quỷ mãi mãi không hiểu tình yêu là gì!

Không phải là tình yêu!
Không phải tình yêu …
Không phải …
Yêu …

Thiên thần chối bỏ tình cảm của hắn, chối bỏ thứ cảm xúc rộn rạo khó chịu trong lòng hắn là tình yêu… hắn phải chăng chỉ là 1 con quỷ mãi mãi không hiểu tình yêu là gì? Hắn sững sờ nhìn cậu, bên tai vẫn còn nghe văng vẳng câu nói của cậu. Hắn hạ tay xuống bần thần đứng dậy. Hắn cảm thấy hoang mang lắm, hắn đã từng nghĩ hắn yêu rồi … hắn biết yêu nghĩa là hắn vẫn còn có cơ hội làm người… có cơ hội được ở bên thiên thần… nhưng hắn sai rồi sao? Chỉ vì hắn là ác quỷ, mà ác quỷ thì làm gì có trái tim để mà yêu.

– Ha… ha ha… ha ha!!

Hắn cười đau đớn, cổ họng đắng nghét và quay đầu bước đi. Hắn thấy bước chân mình nặng trĩu dường như đang lôi theo một tảng đá lớn, bước từng bước khó khăn. Hắn đưa tay bóp chặt miệng mình để thôi không cười những tiếng ngu ngốc nữa …

Đêm, trăng sáng …

Đêm hè… lẻ loi

Giấc mơ mãi mãi chỉ là giấc mơ thôi…

Trong bóng đêm ác quỷ trở nên tàn bạo và tàn ác hơn. Hắn gào thét và trút hết những cơ giận lên những con mồi của hắn… chém, giết… tất cả những điều ghê tởm trên thế gian này đều của ác quỷ, đó là đặc quyền của hắn. Hắn vốn dĩ không nên xâm phạm vào đặc quyền không bao giờ dành cho hắn, để rồi …

Roẹt !

Người ta nói ác quỷ không có trái tim…

Hắn nhếch mép cười chế giễu cho thứ đang hành hạ hắn trong lồng ngực này … đau, hắn nghe lồng ngực mình đau nhói, đau hơn tưởng chừng như có ai cầm dao khoét sâu vào lồng ngực của hắn tạo nên một lổ hổng không thể nào lấp lại được… thứ đáng chết đó là gì vậy? Hắn đau, đau lắm…

Phập !

Máu … dòng máu đỏ tươi chảy dài trên vai hắn, vậy mà hắn chẳng thấy đau. Nổi đau này xá gì với cơn đau vô cớ trong lồng ngực hắn… máu ướt đẩm vai áo của hắn thành một màu đỏ tươi loang lổ.

Đỏ, máu hắn màu đỏ. Hắn cười chua chát … Thiên thần thấy không? Máu của hắn đấy, máu của ác quỷ cũng màu đỏ cũng giống như máu của thiên thần và con người vậy… nhưng sao cả đời này ác quỷ lại không có được tình yêu…

Cánh cửa đóng sập lại trước mặt cậu như thể nó chưa từng được mở ra. Đôi mắt cậu dán chặt vào nơi mà ác quỷ vừa đứng đó… không gian trở nên vắng lặng im lìm đến đáng sợ, và rồi cậu bật khóc. Cậu đang làm gì thế này? Hai tay Sung Min bưng lấy mặt mình khóc nức nở.

Cậu đã nói gì thế? Cậu có quyền gì mà nói hắn như thế, không phải… cậu không hề muốn nói thế, cậu muốn chạy theo níu hắn lại và … xin lỗi. Nhưng bàn chân cậu nặng trịch như bị dán xuống nền nhà không nhúc nhích được. Lửa giận trong lòng phút chốc nhìn thấy nổi đau đớn hằn rỏ trên gương mặt hắn đã tiêu tan như chưa hề đến. Cậu rỏ ràng biết hắn yêu cậu là thật… tình yêu ấy còn mãnh liệt hơn cả tình yêu Si Won dành cho cậu… vậy mà cậu dám nói thế ư?

Ai bảo ác quỷ không biết yêu, ngược lại ác quỷ khi yêu rất dịu dàng chân thành và mãnh liệt đền gần như yếu đuối. Ai nói rằng thiên thần luôn trong sáng, thế mấy ai biết rằng khi mất đi thứ mình yêu quí, thiên thần sẽ trở nên cuồng loạn và mất lý trí.

Xin lổi, xin lổi ác quỷ … tôi thực sự xin lổi!

Rầm.

Tiếng động lớn bên ngoài khiến cho Sung Min giật mình tỉnh giấc sau một hồi ngủ quên vì khóc mệt. Sung Min liếc nhìn bầu trời ngoài cửa số tối đen mù mịt ước chừng giờ này cũng đã 11h đêm. Tiếng động bên ngoài nghe như tiếng ai té ngã xuống sàn vậy. Không thấy hắn đâu, có lẽ nào có chuyện gì rồi.

Lo lắng Sung Min đứng dậy, áp tai lên cửa cố lắng nghe chuyện gì bên ngoài nhưng chỉ nghe tiếng thở khò khè nặng nhọc của ai đó bên ngoài cửa. Sung Min vặn nhẹ nắm đấm cửa và kinh ngạc nhận ra nó không hề khóa. Hắn bỏ đi từ chiều và đã không hề khóa cửa lại vậy mà cậu không biết gì cả. Sung Min đẩy cánh cửa ra và bước ra ngoài, hồi hộp lo sợ không biết chuyện gì ngoài kia.

Rón rén bước ra khỏi hành lang tối om, tiếng thở ngày một rỏ hơn. Cậu quơ tay mò mẫm trong bóng đêm cố xác định tiếng thở ấy phát ra từ đâu. Bỗng chân cậu va phải vật gì đó khiến cậu chúi nhũi

– Sung Minnie !

– Kyu Hyun?

Sung Min thảng thốt kêu lên. Là hắn… hắn đang nằm dưới sàn nhà, thở nặng nhọc và miệng không ngừng kêu tên cậu. Sung Min quỳ xuống cạnh hắn, mò mẫm tìm cánh tay hắn lay lay

– Ngươi sao thế, có chuyện gì vậy?

Cậu hỏi liên tục nhưng đáp lại chỉ là những tiếng thở khò khè và những câu nói gì đó mà cậu chỉ nghe được “ Minnie!”. Sung Min giật mình rút tay lại khi bàn tay chạm vào ngực hắn, chổ đó ướt đẩm chất gì đó rất tanh mà cậu rất sợ. Mùi tanh quen thuộc đến nổi chỉ cần thoáng nghe mùi là cậu rùng mình muốn nôn.

Máu.

Sợ hãi, cậu lay hắn dậy nhưng không có phản ứng gì từ hắn. Sung Min cố đỡ hắn dậy, kéo hắn về phía ánh sáng nhỏ nhoi hắt ra từ căn phòng mà cậu vừa bước ra. Cậu kéo hắn xềnh xệch cho đến khi ánh sáng soi rọi gương mặt nhợt nhạt vì thiếu máu của hắn và vết thương loang lổ máu ướt đẩm chiếc sơ mi màu xám. Bàn tay cậu run run khi nhìn thấy cảnh tượng đó, phải cố gắng lắm cậu mới đưa hắn được lên giường. Cởi chiếc áo đẫm máu ấy ra khỏi người hắn, vết thương hở miệng ứ máu đỏ lòm càng làm cậu phát sợ.

Hắn khẽ chớp mắt, nhìn thấy cậu gương mặt tái xanh tay run run lôi hộp cứu thương dưới gầm giường – cậu tình cờ biết được trong khi cố tìm cách đập phá căn phòng tìm lối thoát, có vẽ hắn rất hay bị thương nên dụng cụ sơ cứu rất đầy đủ – lặng lẽ hắn quan sát cậu nhè nhẹ lau những vết máu trên người hắn, bỗng dưng hắn thấy hạnh phúc biết bao khi thấy cậu lo lắng cho hắn như thế. Hắn biết cậu lo lắng cho hắn không phải vì cậu yêu hắn mà vì cậu là thiên thần, mà thiên thần thì sẽ không làm lơ trước vết thương của bất kì ai. Nhưng hắn vẫn mãn nguyện, cuộc đời hắn được thiên thần một lần lo lắng cho thì cả cuộc đời còn lại dẫu có bị nhốt dưới 18 tầng địa ngục hắn cũng cam lòng.

Sung Min đặt gạt lên vết thương của hắn, việc băng bó vết thương cậu đã quá quen thuộc vì lúc trước Si Won không ngày nào là không bị thương và cậu cũng chẳng màn hỏi xem có nên đưa hắn vào bệnh viện hay không, vì cậu biết hắn sẽ trả lời không hệt như Si Won vậy. Bất chợt hắn nắm lấy tay cậu, thoáng bất ngờ vì hành động của hắn, cậu ngước mặt lên nhìn hắn. Mắt hắn nhắm tịt và miệng hắn vẫn cứ lầm bầm

– Đừng rời xa anh, Minnie!

Sung Min nghe trái tim mình đập liên hồi khi từ chữ một hắn nói lọt vào tai cậu, vì sao lại yêu cậu nhiều đến thế, đến trong cơn mê sảng hắn còn gọi tên cậu, nắm lấy tay cậu và gọi cậu dịu dàng đến thế.

– Anh xin lổi _ hắn vẫn tiếp tục nói, giọng yếu ớt đến khó nghe_ nhưng anh sợ mất em … anh không muốn mất em, anh sợ nếu thả em ra em sẽ chạy mất… anh sẽ không còn nhìn thấy em nữa… anh, anh rất sợ Minnie ah!

Phịch!

Tấm khăn dính máu đang nằm trên tay cậu bỗng rớt phịch xuống đất, Sung Min thảng thốt đưa tay bụm chặt miệng ngăn thoát ra một tiếng nấc nghẹn ngào. Tình yêu của ác quỷ lớn quá, lớn và mãnh liệt đến nổi thiên thần nhỏ bé ngu ngốc không thể nào nhận ra được, không thể nào hiểu được tình yêu ấy đến nổi đã làm ác quỷ bị tổn thương. Sung Min nghe sống mũi mình cay cay, hắn vẫn cứ tiếp tục nói trong khi mắt vẫn nhắm. Dường như những lời hắn cất giữ trong tim phút chốc hắn bày tỏ hết

– Đừng bỏ anh, van xin em đừng bỏ anh Minnie. Anh biết anh không xứng với tình yêu của em … thế nhưng, anh không thể làm gì khác… không biết làm gì khác… xin lổi em… Minnie … xin lổi em…

– Là tôi có lổi…_ Sung Min nấc lên, cậu cắn chặn môi dưới nghẹn ngào_ xin lổi anh!

– Đừng rời xa anh!

Hắn vẫn rên rỉ trong cơn đau, tiếng nói nhỏ dần rồi im bặt nhưng bàn tay hắn vẫn nắm chặt bàn tay cậu như sợ rằng khi nới lỏng ra, thiên thần sẽ cất cánh bay mất, bay xa khỏi cuộc đời của hắn…

Sung Min để yên bàn tay mình trong lòng bàn tay hắn, nước mắt cứ tuôn mãi không thôi. Cậu tự nguyền rủa bản thân vì sao ban chiều lại có thể buông những lời ngu ngốc như thế, nếu cậu không mắng nhiếc hắn thì giờ đây hắn sẽ không bị thương thế này … cậu như thế, liệu có xứng với cái tên mà hắn và anh vẫn hay gọi “ Thiên Thần” hay không ?

Hít vào người một làn không khí mát lạnh hòa quyện cùng mùi máu tanh và thuốt sát trùng nồng nặc. Hắn khẽ cựa mình, vết thương trên vai hơi nhói lên khiến hắn khựng lại một chút, và ngay lập tức hắn nhận ra cậu đang ngồi dưới sàn, đầu gục lên giường và bàn tay cậu vẫn đan vào bàn tay hắn không buông.

Hắn khẽ nhếch mép cười, thiên thần lúc ngủ đáng yêu lắm. Hai gò má phính với đôi môi hồng khẽ chu ra khiến hắn thực tình không thể chịu nổi. Hắn nhỏm dậy và bế xốc cậu lên giường.

Giật mình vì bị nhấc lên đột ngột, Sung Min choàng tỉnh giấc mém hét lên trước khi nhận ra mình đang nằm trên người của hắn. Cậu quắc mắt

– Làm gì thế?

Hắn nhoẻn miệng cười

– Cho em lên giường ngủ, ngủ dưới đất không tốt đâu.

Đó là lần đầu tiên Sung Min thấy hắn cười, một nụ cười vui vẽ và hạnh phúc như trẻ con chứ không phải là nụ cười hờ hễnh nhạt tếch mang nổi trống trãi và cô đơn. Cậu chớp mắt lia lịa, phút chốc dường như bị thôi miên bởi nụ cười của hắn.

– Trời sắp sáng rồi!

Sung Min đưa mắt nhìn cửa số, đánh trống lảng. Vừa chống tay lên ngực hắn lấy đà ngồi dậy thì hắn bổng kêu một tiếng đau

– Sao thế? Tôi xin lổi… đau à, vết thương sao rồi?

Hắn ngây người khi nhìn thấy sự lo lắng hiện rỏ trên đôi mắt tròn của Sung Min. Hắn cười đáp

– Không sao… Em lo lắng cho anh?

Sung Min im bặt, nhìn vết thương đã được băng trên vai hắn bỗng dưng khóe mắt lại rưng rưng

– Anh là đồ ngốc sao. Tôi mắng anh như vậy sao không ghét tôi. Đánh tôi cũng được giết tôi cũng được, sao lại làm mình ra nông nổi này…

Cậu nói, giọng nghẹn đi , tay giơ lên chỉ muốn đấm vào ngực hắn cho bỏ ghét nhưng lại không dám vì sợ hắn đau.

Nhìn những giọt nước mắt rơi ra từ khóe mi ấy, hắn nghe lồng ngực mình đau nhói. Hắn đưa tay lau những giọt nước chảy dài trên gương mặt cậu thì thầm

– Vì tôi yêu em… đừng khóc Minnie. Nước mắt của em… đau lắm!

Hắn rướn người, vòng tay kéo cậu sát vào hắn và hôn. Hắn hôn rất nhẹ, chỉ đặt môi mình lên môi cậu giữ nguyên ở đó và hít thật sâu mùi hương quyến rủ từ cơ thể cậu. và rồi hắn buông cậu ra thả mình nằm xuống giường, thở dài

– Anh xin lổi… anh không thể kiềm chế mỗi lần nhìn em.

Sung Min ngây người, cảm giác có chút hụt hẫng

– Vậy thì đừng kiếm chế nữa.

Cậu cuối xuống và đặt môi mình lên môi hắn. Cậu không biết đầu óc mình còn tỉnh táo hay không nhưng giây phút làn môi hắn chạm vào môi cậu đã khiến cho toàn bộ lý trí cậu bị đổ sụp. Và cậu muốn hắn nhiều hơn thế nữa.

Hắn sững sờ ngạc nhiên trước hành động của cậu. Cậu đã bảo là không thích làm chuyện đó nhưng bây giờ chính cậu là người chủ động hôn hắn và làm hắn ngây dại. Cậu di chuyển môi mình nhẹ trên môi hắn, làn môi hắn khô ráp vì thiếu nước của hắn phút chốc đã ướt đẩm vì nước bọt của cậu.

Hắn thôi không ngạc nhiên nữa mà ngay lập tức đáp trả cậu mãnh liệt và vờn cậu vào cuộc chơi

– Anh luôn luôn kiềm chế trước em… nhưng bây giờ thì không thể nữa

Hắn thì thầm mút mát làn môi dưới của cậu, bàn tay ôm chặt eo của cậu kéo sát vào hông của hắn, làn da trần của hắn nóng bỏng khiêu khích cậu. Hắn quàng chân kẹp chặt chân cậu vào giữa hai chân hắn, bàn tay bắt đầu vuốt ve tấm lưng của cậu.

– Chỉ … ư…hôm nay thôi…ư..

Sung Min thở dốc, cố kềm chế tiếng rên khi phần đùi của mình va vào chổ đang phồng lên của hắn. Hắn đưa lưởi mình quét khắp vòm miệng của cậu, tấn công nó một cách mãnh liệt. Cậu cũng đáp trả hai chiếc lưỡi quấn vào nhau tạo nên một vũ điệu gợi cảm và nóng bỏng

– Ư ..rr..urr

Sung Min rên rỉ một cách kiềm nén khi bàn tay hắn bắt đầu xoa nhẹ hai đầu nhủ của cậu. Lúc này cậu vẫn đang nằm bên trên hắn nhưng lại bị hắn dẫn dắt một cách khó chịu. Cậu dừng nụ hôn lại, cố gắng điều hòa lại nhịp thở vì khoái cảm đang ngày một dâng trào của mình. Hắn bắt đầu liếm láp phần cổ của cậu một cách thèm khát, cái chân hư hỏng bên dưới không ngừng chà xát đũng quần của cậu khiến cho cậu oằn người ra sau chịu đựng.

Bàn tay hắn di chuyển nhẹ nhàng xuống bên dưới rồi đột ngột bóp mạnh vào phần thân của Sung Min, cậu hét lên và bàn tay siết chặt cánh tay của hắn

– Đau !

Hắn mỉm cười và cởi chiếc quần vướng víu của cậu ra, đồng thời trong chớp nháy lật người cậu xuống. Hành động mạnh bạo của hắn khiến vết thương trên vai của hắn bị động vào và nhói đau. Hắn khẽ nhăn mặt và Sung Min nhận ra ngay điều đó

– Anh không sao chứ?

– Không sao!

Hắn đáp và cuối xuống tiếp tục hôn cậu như thể không hề có vết thương. Cậu vòng tay ôm chặt vòng ngực săn chắc của hắn. Cảm giác ấm áp và sung sướng tuyệt đỉnh khi ôm vòng ngực ấy. Cậu nhích nhẹ hông mình lên chạm vào chổ phồng cứng của hắn như nói rằng cậu chịu hết nổi rồi!

Cậu thò tay xuống vất vả với chiếc quần bò trên người hắn, hai tay run run vì khoái cảm rất khó khăn trong việc trút bỏ đồ của hắn. Làn da trần của hắn không ngừng chà xát làn da dưới lớp áo của cậu khó chịu vô cùng.

Hắn cười khúc khích khi thấy cậu vụng về cởi quần của hắn. Và bằng một động tác đơn giản, hắn cởi hết những gì trên người hắn xuống để lộ phần thân cương cứng đang thèm khát “chiến đấu” của hắn. Sung Min nhắm mắt, cậu biết điều gì sẽ đến với cậu, tay bấu chặt drag giường hông nảy lên chờ đợi

– Oh…

Hắn liếp mép và cho một ngón tay vào lối vào nhỏ bé của cậu ngọ nguậy trong đó khi từng thớ cơ của cậu khít chặt vật thể lạ xâm nhập vào đó. Hắn rút ngón tay ra và đâm vào một lần nữa, thô bạo làm giãn nở lối vào bằng cách cong ngón tay ra vào liên tục.

Sung Min oằn người lên, thở dốc. Miệng không ngừng rên rỉ những tiếng kêu khoái cảm. Hắn rút đột ngột ngón tay của mình ra, cuối người xuống hôn phần thân đang dựng đứng lên của cậu, nhấc hai chân cậu lên ép sát vào ngực cậu, hắn đâm mạnh vào cái lối vào vừa bị “khai hoang” kia thật mạnh, hết chiều dài của hắn và hai quả bóng tròn đập vào mông cậu. Cậu hét lên sung sướng cảm nhận toàn bộ chiều dài của hắn bên trong mình. Mắt cậu hoa lên vì đau

– Kyu … Kyu Hyun …

Nghe thấy tên mình được phát ra từ người yêu, tinh thần hắn như phấn chấn lên hẳn, hắn thúc mạnh hơn nắm chặt hông cậu và ra vào mạnh bảo. Hắn thấy đầu óc mình choáng váng nhưng phớt lờ nó đi, tay bấu chặt hông cậu và ra vào mãnh liệt. Từng thớ cơ co thít lại ép sát phần thân của hắn càng làm hắn trở nên cuồng nhiệt, hắn liên tục chạm vào điểm G của cậu cho đến khi hắn rên lên một tiếng đầy thỏa mãn và cả hai cùng ra.

Sung Min thả lỏng hai tay, hai mắt díp lại vì mệt. Hai chân đau đến nổi dường như không muốn khép lại để nguyên tư thế đó mà chìm vào giấc ngủ. Nhưng chẳng được gì vì khi cậu vừa nhắm mắt, lại cảm thấy cơ thể mình run lên bần bật khi những ngón tay dài mạnh mẻ vuốt ve lưng mình, cậu vội cong lưng lại, rên rỉ khi cơn run đào tẩu xuống xương sống cậu.

– Kyu … Hyun…

Mi mắt nặng nhọc từ chối hé mở, nên thay vì dụi đầu vào gối, cậu nắm lấy cái gối trắng khác và hít một hơi sâu.

Sự hừng hực từ ngón tay đang ve vuốt đột nhiên rời xa khiến cậu rên rỉ cho điều mất mát, và rồi gì đó ướt, nóng và mỡ màng chạm vào gáy cậu và những lời không mạch lạc được thì thầm.

Sung Min cảm giác cơ thể mình ấm dần và vùng cổ của mình thì nhột nhạt ướt át vì chiếc lưỡi gai gai của hắn. Cái lưỡi ấy đang vờn cổ cậu và gây ra những tiếng động lớn để nổi cậu không thể tiếp tục dửng dưng với nó hay từ chối nó mà cậu bắt đầu rên rỉ và cầu xin nhiều hơn trong khi mắt vẫn nhắm nghiền

– Kyu … nữa…

Hắn mút mát cổ cậu liên tục, bàn tay to lớn đặt lên bụng cậu, vuốt ve nó và ngón trỏ ngoáy vào rốn của cậu khiến cậu muốn nhảy dựng lên. Khi bàn tay chai sạn kia mò xuống dưới nửa, Sung Min mở bừng mắt

– Gì vậy? Ahhh…

Cậu gần như thét lên điêu đứng khi hắn thọt tay mình vào bên trong cái lổ nhỏ bé của cậu mà không thèm báo trước, cơn đau như luồng điện 100V chạy dọc sống lưng tống lên đỉnh đầu đau buốt.

– Em muốn nữa mà…

Hắn rên lên khoái cảm, đầu cuối xuống loay hoay phía dưới của cậu. Sung Min chống tay cố nhìn xuống phía dưới nhưng hắn lại thọc cả ba ngón tay vào cái lổ nhỏ của cậu ra vào liên tục, đau xiết không chịu được.

Trong khi bàn tay hắn vẫn đang ra vào liên tục thì cái lưỡi hư hỏng của hắn chộp lấy phần thân của cậu, ngậm lấy toàn bộ chiều dài của cậu mút mát không ngừng. Cả người cậu như muốn rời ra, cậu nhích hông mình lên trên để rút ngắn khoảng cách và mong chờ được nhiều hơn. Hắn cắn nhẹ đỉnh của cậu và cậu bắn ra toàn bộ vào miệng hắn.

Hắn liếm mép thèm thuồng còn cậu thì thở hổn hễn, hơi thở đứt quảng nhiều hơn. Hắn chồm người dậy hôn ngầu nghiến cậu trong khi 3 ngón tay vẫn không rời cái lổ bên dưới. Mùi tinh dịch hăng hắc khiến cho cậu nhăn mũi vì khó chịu. Nhưng chỉ trong tik tak nụ hôn cuồng nhiệt khiến cậu quên nó đi mà di chuyển hông mình theo từng nhịp của ngón tay và chơi trò lưỡi vờn lưỡi hắn.

Phần thân của hắn căng cứng và kêu gào đòi hỏi khi hắn bỏ quên nó mà vẫn chơi trò vờn lưỡi với cậu. Hắn buông cậu ra khi hơi thở Sung Min rơi vào trạng thái khó nhọc. Hắn nhỏm dậy kéo hai chân cậu cố định lên eo hắn. Cậu nhỏm người lên, rồi mệt mỏi buông xuống biết điều gì sẽ nhanh chóng đến. Sung Min nhăn mặt nhắm mắt chờ đợi.

Một lúc sau vẫn chưa thấy cơn đau ập tới, Sung Min mở mắt ra khó hiểu nhìn hắn

– Nhìn anh chứ …?

Sung Min thở dài và gật đầu. tay bấu chặt lưng hắn. Cậu không dám chạm vào vai hắn vì sợ hắn đau.

– Sẳn sàng chứ…

Sung Min thở hổn hển, cơ run lại dọc sống lưng khi thấy phần thân to lớn của anh. Đôi mắt chứa đầy dục vọng của anh nhìn cậu thèm khát chờ đợi. Sung Min hét

– Nhanh đi !

Hắn tuân lệnh một cách ngoan ngoãn, rút ngón tay của mình ra và thay vào đó cái đang cương cứng của mình. Sung Min thở dốc nẩy mông lên. Chỉ một phát toàn bộ chiều dài của hắn vào toàn bộ bên trong của cậu. Mặc dù lối vào đã được nới rộng nhưng khi anh vào vẫn rất chật chội và nó gây cho hắn một cảm giác đê mê, thèm khát đào bới sâu hơn bên trong cái hang ấy, thám hiểm từng ngóc ngách kẻ hở.

Cả hai thở gấp và dừng trong giây lát, hắn chờ đợi cậu quen với cơn đau này và bắt đầu di chuyển nhẹ nhàng. Sung Min dù đã chuẩn bị kỹ càng nhưng vẫn đau và shock đến nổi nước mắt trào qua khóe mi. cảm giác khóc vì đau và sung sướng tột độ. Cái hỗn hợp này thật nguy hiểm, và cậu cũng không muốn anh lùi lại nên co chân kẹp chặt quanh hông hắn. Những ngón chân bắt đầu co rút lại khi hắn di chuyển nhanh hơn và mạnh hơn.

Hắn cảm thấy sự khít từ Sung như đang đốt cháy cái vào sâu của hắn. Vai hắn đau, sự nhận thức trở nên mơ hồ khi cậu di chuyển tinh tế, như kiểu cậu có được sức mạnh siêu nhiên, cảm giác như cơn chấn động từ các bức tường đang vang trong tim mình, rồi hắn giật mình và rên rỉ, lùi lại để vào sâu hơn.

– Kyu …

Sung Min hét tên hắn trong khoái cảm. Oh sao mà hắn thích tiếng gọi vô cùng khêu gợi của cậu như thế cơ chứ. Nó khiêu khích mọi giác quan trong hắn khiến hắn thèm khát cậu hơn bao giờ hết. Hắn muốn đâm vào thật mạnh, hắn muốn độc chiếm cơ thể tuyệt diệu này và rồi hắn sẽ khóa cửa căn nhà này lại, quẳng chìa khóa xuống Thái Bình Dương để không ai tìm thấy và cả hai sẽ dính chặt nhau như thế này, mãi mãi không buông ra được.

Hắn thúc mạnh không ngừng, khoái cảm liên tục ập tới, hắn rút ra gần hết rồi dùng hết sức xô mạnh nó vào, Sung Min hét to và càng siết chặt hơn, và hắn lập lại, lập lại không ngừng đến khi cứ thúc vào mà không cần nhìn, sự cực khoái ập liên tục lên họ. Tiếng rên rỉ vang lên trong khắp căn phòng…

Hắn thở dốc và ập xuống người cậu khi hắn thúc lần cuối cùng và cả hai cùng ra. Hai chân cậu vẫn còn rút lại và dính chặt trên hông hắn. Đến lúc này hai mi mắt Sung Min không tài nảo mở được, toàn thân rủ rượi nhếch nhác đầy mùi mồ hôi và tinh dịch.

Nhưng hắn thì không cảm thấy như vậy là đủ, hắn vuốt nhẹ phần đùi non của cậu làm cậu run lên bần bật, van xin

– Mệt… mệt lắm…

Hai tay cậu níu hắn lại ngăn hắn lại trườn mình xuống phía dưới, nhưng giờ toàn thân cậu không có chút sức lực, cánh tay buông thỏng xuống và hắn thì vẫn vuốt ve phần đùi non của cậu một cách phấn khích.

Hắn nhẹ nhàng gỡ hai bàn chân co quắp của cậu khỏi thắt lưng của hắn, rồi trườn lên mút mát hai đầu nhủ của cậu mê dại. Cậu cắn môi cố không cho mình bật ra bất kì tiếng rên nào để kích thích hắn. Hắn không quan tâm và vẫn tiếm tục mút mát rồi xoa bóp cho đến khi cả hai đầu nhủ căng cứng lên và cái ở dưới của cậu bắt đầu rộn rạo.

Hắn ngồi dậy và kéo cậu xuống giường, đặ cậu ngã người đầu dựa lên giường và quỳ gối xuống. Hắn kéo hông cậu ra và cố định nó, thích thú nhìn cái lổ tròn nhỏ cậu không ngừng co giật vì đau rát.

Hai tay hắn xoa bóp cặp mong tròn đầy đặn khoái trá rồi đột ngột liếm một vòng quanh cái lổ nhỏ ấy. Sung Min giật nảy người vì sự động chạm nhạy cảm ấy, hai mắt vẫn không mở nổi và miệng vẫn cứ van xin

– Đau thật đấy … dừng đi…

– Em đã bảo là anh đừng kiềm chế mà, anh không kiềm chế được

Sung Min nấc lên khi nghe câu trả lời từ hắn, toàn thân run rẩy khi nghĩ đến viễn cảnh hắn đâm vào bên trong cậu mạnh bạo như muốn xé nát thân thể cậu ra. Cậu gồng người cố chịu đựng khi bàn tay hắn trượt từ mông lên phần thân của cậu, xoa bóp nó liên tục và cậu đến lúc này, cũng không thể nào kiềm được tiếng rên ư ử liên tục phát ra từ miệng cậu. Tiếng rên của cậu kích thích hắn hơn bất cứ thứ gì, ngay lập tức hắn đâm vào cậu thật mạnh và Sung Min oằn người ngược ra sau, miệng há hốc cố đớp lấy từng hớp không khí.

Hắn đưa đẩy không ngừng và tay cũng xoa bóp cái của cậu mạnh bạo. Sung Min tìm cách cố truyền cơn đau của mình vào hắn nhưng không được vì hắn đang ở sau lựng cậu. Cảm thấy đầu gối mình run lên từng đợt và có khả năng sắp không chống nổi cơ thể mình, cậu vội vàng níu lấy đùi hắn bấu chặt vào nó khi hông hắn đưa đẩy không ngừng, cơ thể cũng bắt đầu di chuyển yếu ớt theo từng đợt thúc vào của hắn.

Tay cậu siết chặt drag giường hét lên một tiếng khi hắn ra lần thứ 3 bên trong cậu. Lần này hắn ra nhiều đền nổi khi rút ra tinh dịch tràn ra ngoài thấm nhỏ giọt xuống sàn nhà.
Sung Min tối sầm mặt mũi té uỵch xuống sàn, mà biết sau đây hắn còn muốn nữa mà. Hắn lật người cậu dậy, để đầu cậu tựa lên vai chổ không có vết thương liếm láp dái tai cậu và thì thầm

– Em tuyệt quá!
– Mệt … hết … nổi … rồi… dừng …
– Nhưng anh muốn …
– Ư… rrurrururr… Kyu Hyun ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhh…

About hoahongxanh90

Fan cuồng Sói đểu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s