Buổi sáng mùa hè thật êm dịu. Sung Min vùi đầu vào trong chăn cố gắng ngủ thêm tí nữa, nhưng cái kẻ đang nằm kế bên thì có vẽ không muốn ngủ, cứ ngọ nguậy trong chăn khiến cho cậu không tài nào ngủ được.

– Dậy đi, thiên thần của anh!

– Uhm …

Im lặng.

– Ah .. haha… dậy…

Sung Min mở bừng mắt bật người dậy. Hắn vừa chui vào chăn và nghịch với cái rốn của cậu, mỉm cười thích thú khi thấy bộ dạng mớ ngủ của cậu bây giờ.

– Vậy phải ngoan hơn không!

Hắn nói rồi vòng tay ôm đầu cậu kéo ghì lại và hôn, hắn siết chặt vòng tay sau gáy và đưa cậu vào một vũ điệu mê hồn chào buổi sáng.

– Ở nhà ngoan, anh đi ra ngoài một lát.

Hắn buông cậu ra, miệng kề sát vào tai cậu thì thầm theo giọng điệu “ mật ngọt chết ruồi”, Sung Min vô thức gật đầu ngoan ngoãn do dư vị của nụ hôn vẫn còn choáng váng.

Hắn bật người dậy, hôn lên má cậu tạm biệt rồi bước ra cửa. Sung Min chớp chớp mắt sờ tay lên má, bần thần như người ngủ mơ. Rồi khi cơn buồn ngủ ập tới, cậu nằm dài xuống giường ngủ tiếp.

– À quên!

Hắn từ đâu thò đầu vào cửa, cậu giật mình ngồi dậy mở to mắt làm ra vẽ mình không có ngủ nhìn hắn. Hắn suýt bật cười nghiên ngã khi nhìn cậu, cuối cùng nén 1 trận cười, hắn nháy mắt

– Cửa hôm nay không có khóa, … em ở nhà chờ anh chứ?

Sung Min chớp mắt nhìn hắn khó hiểu như thể vẫn còn mơ ngủ chưa tiêu hóa được những gì hắn nói. Định thần lại một chút nhìn gương mặt hắn đang nhìn cậu chờ đợi câu trả lời. Cậu mỉm cười

– Em chờ anh!

Sau một hồi “vật lộn” với cơn buồn ngủ và sự đau buốt phần hông bên dưới, Sung Min thả người vào bồn tắm và tận hưởng sự dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể vì sự tác động của nước ấm. Ngồi trong bồn tắm, cậu chợt nhớ hôm trước… lại tự ngẫm nghĩ mình ở đây bao lâu rồi. Bỗng dưng cậu thấy rằng mình chợt không còn quan tâm đến việc mình đã bị bắt bao lâu, chỉ thấy rằng hình như mình đã ở cạnh hắn rất lâu, lâu đến nổi cậu thấy hắn dường như quá quen thuộc. Ngay cả tình cảm của hắn cậu cũng thấy rằng hắn đã yêu cậu rất lâu và rất mãnh liệt.

Sung Min hất nước vào mặt cho đầu óc mình thêm tỉnh táo. Cậu chỉ mới ở đây 3 ngày thôi và hiện tại chắc Si Won đang rất lo lắng và điên cuồng tìm kiếm cậu, vậy mà giờ đây cậu đang suy nghĩ điều gì kì lạ vậy. Hắn, Kyu Hyun, chẳng qua chỉ là 1 kẻ yêu cậu cuồng si kì lạ. Thậm chí đến giờ cậu cũng không tài nào nhớ nổi là mình đã gặp hắn lần nào, vậy tại sao hắn lại có thể yêu cậu nhiều đến thế. Chưa một lần gặp mặt hay trò chuyện cùng nhau… làm sao lại có thể yêu?

Nhưng chính 3 ngày này cậu cảm thấy mình thật kỳ lạ. Có thể chấp nhận con người hắn, chấp nhận tình cảm của hắn, trong khi hắn bắt cóc cậu và nhốt cậu như một con thú – cậu thực sự không thích điều này – vậy mà cậu vẫn đau lòng biết bao khi thấy hắn bị thương, và thậm chí không thể nào cưỡng lại việc giao hoan cùng hắn, hay tệ hơn là cậu thích làm tình cùng hắn biết bao.

Sung Min lắc đầu ngụp xuống nước, cố xua đuổi hết tất cả những suy nghĩ điên rồ của mình. Nhưng thực sự trong lòng cậu bây giờ không có ý định khiến cho hắn phải buồn vì cậu, và trên hết, thay vì nghĩ vớ vẫn cậu nên nghĩ rằng nên làm gì tiếp theo khi hắn trở về. Cậu thực sự vẫn còn rất đau, đêm hôm qua thực sự là một cơn mộng mà cậu không biết nên xếp nó vào ác mộng hay mộng đẹp, nhưng cậu muốn tối nay được ngủ yên giấc và không làm bất cứ thứ gì. Nếu tình trạng cứ tiếp tục thế này e rằng tương lai cậu bị liệt là cái chắc.

Sung Min mặc quần áo mà hắn treo trong phòng tắm vào, lau khô tóc và bước ra khỏi phòng tắm, từ hồi ở trong nhà này cậu chỉ đi từ phòng ngủ ra phòng tắm rồi ngược lại chứ chưa bước ra ngoài xem phòng khách như thế nào hay căn nhà này ra sao. Cậu bước vào phòng ngán ngẫm nhìn cái giường chăn gối bừa bộn và đầy mùi tinh dịch. Sung Min nhăn mũi khi dọn dẹp lại chúng, định bụng lát nữa sẽ mang chúng đi giặt. Cứ để thế này mà ngủ thì bẩn chết được.

Cậu bước lại gần cửa sổ ngắm nhìn khung cảnh xung quanh, không biết là mình đang ở đâu. Nào giờ chỉ nhìn thấy mổi khung cảnh bên ngoài cửa sổ này thôi. Cả thế giới bên ngoài dường như được để lại sau lưng cậu. Trong căn phòng này là một thế giới khác, thế giới chỉ có cậu và hắn.
Cậu nhớ lại lúc sáng trước khi ra ngoài hắn có nói là sẽ không khóa cửa phòng. Sung Min chợt quay đầu nhìn cánh cửa, rùng mình khi nghĩ đến việc nếu bây giờ mình tranh thủ chạy khỏi đây. Có lẽ cậu sẽ thoát được hắn, cậu sẽ tìm về với Si Won. Nếu bây giờ không tranh thủ chạy, thì mãi mãi sẽ không có cơ hội nào hết.

Rầm… rầm !

Cánh cửa bên ngoài bật mở một cách mạnh bạo, Sung Min giật mình nhìn chăm chăm vào cánh cửa. Chuyện gì vậy? hắn về rồi sao… chuyện gì khiến hắn trút giận lên cánh cửa như thế.

Nhưng những suy nghĩ đó không tồn tại trong cậu bao lâu vì ngay lập tức, một giọng nói quen thuộc cất lên trong ngôi nhà khiến Sung Min dường như muốn nhảy cẩng lên

– Sung Min! Sung Min, em đâu rồi !

– Si Won!

Sung Min mừng rỡ hét lên, vội chạy về phía cánh cửa. Chưa kịp đặt tay lên nắm đấm cửa thì cánh cửa đã bật mở. Khuôn mặt quen thuộc với đồng tiền quyến rũ hiện lên trước mắt cậu

– Sung Min!

Cậu lao vội vào vòng tay vạm vỡ ấy, cảm giác dường như đã xa anh lâu rất lâu rồi. Cậu nhớ anh nhiều lắm, nhớ đến nổi ao ước được anh ôm mãi trong lòng như thế này, mãi mãi không buông ra.

Si Won chợt buông Sung Min ra, nắm lấy tay cậu ân cần hỏi

– Em không sao chứ?

Sung Min lắc đầu, đôi mắt không giấu được vẽ hạnh phúc và nổi nhớ nhung. Anh nắm tay cậu vội vàng nói.

– Đi, chúng ta đi trước khi hắn về. Anh không muốn để em ở đây
thêm bất kì giây phút nào nữa.

Cậu chợt khựng lại khi anh nhắc tới hắn. Đi khỏi đây sao? Rời khỏi căn nhà này và xa hắn. Ý nghĩ này mới ngày hôm qua còn cháy bỏng trong cậu lắm, nhưng sao bây giờ… Sung Min cảm giác có cái gì đó lạ lắm ngăn không cho cậu rời khỏi nơi đây.

Si Won chợt thấy Sung Min khựng lại, gương mặt có chút hoang mang lo lắng, nghĩ rằng cậu sợ hãi khi anh nhắc tới hắn nên anh siết chặt bàn tay mình

– Em đừng lo, có anh đây!

Rồi kéo cậu ra khỏi căn phòng. Sung Min bước đi trong vô thức, cậu đang phải đấu tranh tư tưởng cho việc có nên đi theo anh hay không. Cậu ngoái nhìn căn phòng xa dần cậu, dãy hành lang dài mà hắn từng bế cậu từ phòng ngủ sang phòng tắm, căn phòng khách mà đến giờ cậu mới thấy, chỉ có duy nhất một cái ghế sopha màu xám xỉn cô độc nằm trong căn phòng, ánh nắng chói chang bên ngoài soi rọi căn phòng cũng không làm giảm đi vẽ cô đơn của nó. Khuất dần sau cánh cửa, Sung Min dường như có thể thấy được hắn nằm co ro trên ghế, đôi mắt nâu buồn nhìn vô hồn vào khoảng không trước mặt.

Ra khỏi căn nhà, dường như lâu lắm rồi cậu mới được đứng dưới bầu trời xanh trong và rộng lớn như thế này. Đến lúc này cậu mới thấy căn nhà nhỏ bé mà mình ở suốt 3 ngày qua, vẫn bước đi theo từng bước chân của Si Won, bàn tay được anh giữ chặt. Cậu thấy ngôi nhà cũng cô độc không kém gì chủ nhân của nó. Chổ nay là ngoại ô thành phố, con đường dài thẳng tắp và khung cảnh trông thật xa vắng.

Sung Min cố nhìn thật kỹ ngôi nhà như để in thật sâu vào tâm trí mình những hồi ức tươi đẹp. Anh đưa cậu ngồi vào phía sau xe, cậu có cảm giác như bị ai đó bắt mình phải rời xa ngôi nhà thân thiết đầy những kỷ niệm thân thương mà mình đã sống lâu ở đó, một cảm giác lạc lõng ở trong tim.

– Cho xe chạy nhanh đi!

Tiếng Si Won vang lên và anh vòng tay kéo sát cậu vào người anh. Chiếc xe quay đầu lại và chạy chậm. Sung Min nhìn qua tấm kính xe, cảm thấy trái tim mình đau buốt khi thấy dáng người cao gầy với mái tóc bù xù đang đi trên vỉa hè đối diện và đi ngược lại với cậu. Cậu đưa tay áp sát vào tấm kính như muốn nhảy bổ ra khỏi chiếc xe. Hắn bước đi vẽ hớn hở về phía căn nhà, miệng hắn cười rất tươi. Lần đầu tiên Sung Min nhận ra vẽ hạnh phúc kì lạ trên gương mặt khắc khổ của ác quỷ, hắn vừa đi vừa mỉm cười, chốc chốc lại đưa bó hoa bách hợp nở rộ trên tay lên ngữi, bước chân đi vội vàng như muốn chạy thật nhanh về căn nhà ấy nhưng lại sợ làm bó hoa bị hư.

– Si Won à … dừng…

Cậu hoảng hốt kêu lên quay sang nhìn anh như khẩn khoản van xin điều gì đó. Si Won liếc ra ngoài cửa số và nhìn thấy hắn. Anh ôm gọn cậu vào lòng vuốt ve

– Không sao rồi, hắn sẽ không làm hại em nữa đâu. Anh sẽ không để chọ hắn lại gần em thêm lần nào nữa.

Điều mà cậu muốn nói không phải là điều đó, cậu muốn dừng xe. Hắn về rồi và hắn mua tặng cậu bó hoa bách hợp. Cậu không muốn đi nữa nhưng phần nào đó trông cậu bảo rằng đừng phạm sai lầm nữa, người cậu yêu là anh không phải hắn, và cậu đang rất an toàn. Hắn… chẳng qua chỉ là giấc mơ thoảng qua đời cậu mà thôi. Đã đến lúc nên tỉnh giấc và trở về với thực tại.

Cậu dùi đầu vào lòng anh ngăn không cho mình nhìn ra ngoài cửa sổ, chiếc xe tăng tốc dần. Sung Min cảm thấy dường như mình vừa đánh mất một thứ gì đó rất quan trọng

“ Em sẽ chờ anh!”

About hoahongxanh90

Fan cuồng Sói đểu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s