Hẹn Hò.

 

Dong Hae vui vẻ lái xe trên làn đường thỉnh thoảng quay sang bên cạnh nhìn người con trai đang ngủ kế bên cười một cái toe toét rồi tiếp tục lái xe.

Anh đang rất vui mà không phải chỉ bây giờ mà là từ lúc cậu… Àh! Không, phải gọi là Eun Hyuk chứ nhắn tin cho anh một cái hẹn. Kể tức lúc đó tâm trạng anh lúc nào cũng như đang ở trên thiên đường. Bất cứ đi đâu hay làm gì anh đều cảm thấy mọi thứ xung quanh thật đẹp, ngay cả khi uống vào một ngụm café đen anh cũng cảm thấy thật ngọt ngào. Mặc dù có thể thấy cậu chấp nhận hẹn với anh là miễn cưỡng nhưng Dong Hae tự tin rằng sau lần đi chơi này quan hệ giữa cậu và anh sẽ có tiến triển hơn trước. Với tay lấy ra từ trong túi tờ giấy lịch trình cho cuộc hẹn ngày hôm nay miệng anh lại không kiềm được cười to hôn một cái thật kêu lên nó . Khẽ nhìn sang không biết tiếng cười của anh có đánh thức cậu hay không, thở phào khi chắc là cậu không vì tiếng cười của mình làm tỉnh giấc. Dong Hae yên tâm quay về với sự nghiệp lái xe của mình.

Eun Hyuk mơ mơ màng màng tỉnh lại, hôm qua sau khi từ chổ của No Min Woo về cậu lại nhận ngay điện thoại của Junsu, sau khi cùng anh đi loanh quanh hơn 4 tiếng đồng hồ trong siêu thị, nghe anh ca cẩm một chút khi thấy cậu hơi gầy đi, bị anh ép ăn vào trong bụng một bàn thức ăn anh nấu. Cả người cậu mỏi nhừ, ngủ gà gật khi anh còn đang hăng say xem một trận bóng giao hữu. Khó khăn lắm mới mò về phòng chưa kịp đặt lưng xuống lại sực nhớ tới lời hẹn của cậu với người kia, vì thời gian và địa điểm là do người kia chọn. Cho nên khi nhìn tới thời gian xuất phát người kia nhắn qua Eun Hyuk thiếu chút nữa là chữi ầm lên. Là 4h30’ sáng, trong lòng thầm nghĩ tên này đang nghĩ cái gì. Nhưng vì lỡ hứa rồi với lại sớm muộn gì cũng phải đi nên cũng không ý kiến nữa, thay vội bộ đồ trên người rồi lén chuồn ra ngoài.

Khi leo lên xe của Dong Hae… đi được một lúc thì hai mắt cậu mở không lên. Cố gắng một chút không chịu được ngủ luôn cũng quên không hỏi sẽ đi đâu.

Khi hoàn toàn có thể nhìn rõ xung quanh cả người Eun Hyuk cứng đơ lại, mồ hôi lạnh tỏa ra. Tiếng rì rào của sóng nước vỗ vào bờ, gió lạnh mang theo hơi nước biển mằn mặn…

“ – Hyuk Jae tỉnh lại đi con…!

Người đàn ông cố nắm lấy cánh tay của nó kéo lê trên hành lang. Trước mắt nó mờ mịt không thấy rõ. Đến khi cả người nó bị tròng cái áo phao vào người thì nó đã có thể nhìn rõ xung quanh. Cha nuôi của nó đang cài lại những chiếc khóa cuối cùng trên chiếc áo phao. Gương mặt hàng ngày luôn sạch sẽ tinh tươm của ông giờ phút này lem luốt đầy bụi bẩn trên trán ông vết thương đang dần rỉ máu. Đằng sau là ngôi nhà nó đã sống gần ba năm trời đang cháy, đôi mắt nó đầy hoang mang hết nhìn cha nuôi rồi nhìn căn nhà phía sau.

– Đi đi con…

Cha nuôi hét lên rồi đẩy mạnh nó về phía trước, nó hoảng sợ chụp lấy bàn tay của ông. Nó biết cảm giác này vì nó đã từng trải qua. Appa, umma của nó cũng đã từng như vậy. Cố nắm lấy bàn tay của ông nó khóc.

– Cha nuôi cho con ở lại đi… đừng bỏ con ở lại một mình.

– Ngoan… con là một đứa trẻ kiên cường mà phải không ? Hãy nhớ cho kĩ Hyuk Jae vận mệnh nằm trong tay của con, không ai có thể cướp đi. Con không thể chết, khi tất cả những gì những kẻ kia nợ con còn chưa đòi được thì con không thể chết. Đi đi… đem những gì ta dạy cho con mà làm những việc con muốn làm. Hãy luôn tin rằng ta rất tự hào về con.

– Cha…

Nó khóc ngẹn níu chặt lấy tay ông. Ông nhắm chặt mắt, gỡ tay nó ra đẩy mạnh một cái thân hình nhỏ gầy của nó rơi thẳng xuống dòng nước lạnh giá. Sóng biển thét gào nuốt lấy nó, màn đêm tối tăm hòa cùng tiếng sóng biển gầm rú điên cuống át đi thanh âm nấc nghẹn của nó. Cả thân người rơi xuống biển, nó ngụp lặn trong làn nước lạnh. Cố gắng quẩy đạp chân tay trồi lên khỏi mặt nước. Nó tuyệt vọng nhìn thân hình cha nuôi nó ngã xuống sau tiếng nổ chát chúa. Nó thét lên trong tuyệt vọng, cố bơi vào nhưng sóng biển cuộn trào càng ngày càng xô nó xa bờ, xa nơi mà nó nương náu suốt 3 năm qua, xa đi nơi cuối cùng cho nó tựa vào, nơi cuối cùng cho nó hạnh phúc.

Nó cố bơi, bơi thật xa… quay đầu lại chỉ còn màn đêm và tiếng sóng. Chân nó tê dại, hai cánh tay mỏi nhừ… lạnh giá. Chiếc áo phao giúp nó ngoi đầu lên khỏi mặt nước, những con sóng vô tình đập vào mặt nó… rát buốt. Cuối cùng tay chân nó không còn nghe nó sai khiển nữa, tê cứng buông lỏng… tuyệt vọng.

Nó quay đầu lần cuối cùng, cố nhìn về phía xa… nó hận. Nó hận ông trời đã bất công với nó. Nó hận những bất hạnh đã xãy ra với nó, nó càng hận hơn những con người gián tiếp gây bất hạnh cho nó. Cuối cùng nó hận bản thân nó. Nó thề, nếu nó còn sống trên đời nó nhất định sẽ đòi lại công bằng cho bản thân nó, cho appa, umma, cha nuôi. Nhất định nó sẽ khiến cho những kẻ đó phải trả giá cho những gì họ đã làm. Nó mơ hồ nhẹ nhàng từ từ biến mất trong bòng đêm.

Biển cả đang kêu gào…”

– Dừng lại…_ Cậu hét lên, tay Eun Hyuk bấu chặt vào đệm ghế. Gương mặt xanh lét lấm tấm mồ hôi lạnh.
Giật mình Dong Hae thắng gấp, chiếc xe kéo lê một khoảng trên đường rồi dừng hẳn. Anh hốt hoảng nhìn sang cậu. Gương mặt cậu tái xanh, cả người run lên, đôi mắt to đen hiện lên vẽ sợ hãi mà anh chưa bao giờ nhìn thấy nơi cậu.

– Chuyện gì vậy Eun Hyuk ? Cậu không khỏe sao…_ Vội vàng đưa tay chạm vào cậu, nhưng nhanh chóng bị cậu hất ra. Cậu quay qua trừng mắt nhìn anh. Đôi môi run rẩy mấp máy.

– Đi … ở đâu cũng được…không phải nơi này. _ Eun Hyuk ra lệnh, nhắm mắt lại cố đè nén nỗi sợ hãi trong
lòng. Biển là nơi mà Eun Hyuk không bao giờ muốn tới. Giấc mơ về những cơn sóng biển cuộn trào, tiếng la hét và màn đêm lạnh giá luôn khiến cho cậu mất ngủ hằng đêm

Dong Hae không hiểu, nhưng nhìn cậu như thế anh cũng không nói gì nhanh chóng quay xe lại. Trong lòng không khỏi tự mắng mình… Nhìn cậu ngồi bên cạnh không nói gì chỉ chăm chú nhìn cảnh vật lao vùn vụt bên ngoài, nghĩ tới tờ giấy trong túi áo, Dong Hae thở dài… “Địa điểm đầu tiên, ngắm bình minh trên biển…” thất bại thảm hại.

Sau khi nghe tời tiếng thở dài thứ năm phát ra từ người ngồi bên cạnh, Eun Hyuk quay lại nhìn Dong Hae. Cảm giác được cậu đang nhìn mình, anh xoay đầu ngại ngùng cười với cậu .

– Xin lỗi vì làm cậu sợ, nếu biết tôi sẽ không…_ Anh đau khổ nhìn cậu miệng không ngừng xin lỗi.

– Không sao! _ Cậu nhẹ nhàng nói _ Dù sao cũng là tại tôi không nói trước với anh. Vậy cuộc hẹn hôm nay.

Thấy cậu ngập ngừng sợ cậu hủy bỏ cuộc hẹn Dong Hae gấp đến độ thắng gấp lại.

– Không sao đâu cũng không phải chỉ có ngắm bình minh không. Chúng ta còn nhiều nơi để đi mà.

– … _ Eun Hyuk ngạc nhiên nhìn thái độ gấp gáp của anh, trong lòng nổi lên một chút tức cười. “ anh ta có cần phải như vậy không…”

Thấy anh mắt ngạc nhiên của cậu Dong Hae cảm thấy hơi ngại. có phải tại trời vừa mới sáng hay không mà Eun Hyuk nhìn gương mặt anh hơi hồng. Tuy rất muốn vịnh vào cái cớ này để hủy hẹn, nhưng nhìn biểu hiện gấp gáp của anh cậu lại không nỡ. Thở dài trong lòng “ Dù sao cũng đã nhận lời anh ta, coi như trả cái ơn hôm đó vậy”.

– Vậy nơi tiếp theo là ở đâu… _ Eun Hyuk ngã người lười biến tựa vào thành ghế, tay chống lên cửa xe tiếp tục nhìn bên ngoài.

– Ah!… Nơi đó đảm bảo cậu sẽ thích._ Anh vui mừng vì cậu đã không hủy hẹn. Nhanh chóng lôi tờ giấy lịch trình ra, nhìn đến địa điểm thứ hai thì hai mắt phát sáng.

Nghe thấy giọng hưng phấn của anh, Eun Hyuk khẽ cười… Rất tiếc là Dong Hae đã không nhìn thấy, nếu không anh có thể nhảy cẩng lên vì vui mừng rồi.

Eun Hyuk bất động nhìn về phía trước. Đôi mắt cậu trừng lớn vì ngạc nhiên lẫn bối rối. Cánh cổng to đùng với hình hai chàng hề cao ngất phần phật đưa qua lại vẫy tay chào tất cả mọi người. Hàng trăm bong bóng to nhỏ đủ màu giăng đầy khắp nơi. Cánh cửa lớn sơn màu sặc sở làm thành nhiều hình thù khác nhau phía trên là một tên hề với cái miệng thật to đỏ chót bên trong cái miệng là hàng chữ cũng to đùng không kém “Công Viên Trò Chơi”.

Gương mặt Dong Hae rạng rỡ chạy lại thấy cậu ngây ngốc nhìn chắm chằm cánh cổng cũng ngạc nhiên ngước nhìn nó.

– Này cánh cổng này có gì lạ sao?

– Tại sao lại tới đây _ Nhíu chặt chân mày cậu nhìn những đứa trẻ được cha mẹ dắt vào cửa. Trong lòng không biết nên mừng hay nên đấm thẳng vào mặt tên ngố này.

– Đến chơi, công viên trò chơi là địa điếm không thể bỏ qua trong tất cả các cuộc hẹn hò mà._ Dong Hae vô tư trả lời không biết người bên cạnh đang tức đến tím gan.

– Không phải chỉ có trẻ con mới tới sao ? _ Eun Hyuk lạ lẫm nhìn xung quanh, không ngoài những đứa trẻ còn có không ít những cặp tình nhân tay nắm tay nhau bước vào. Kẻ ngốc này đang làm gì vậy.

– Không sao, chỉ là chơi thôi mà ngưới lớn trẻ con thì có liên quan gì đâu. Lại đây tôi dẫn cậu đi chơi, chúng ta chơi thật vui vẻ cho ngày hôm nay.

Không để ý tới biểu hiện của cậu, Dong Hae vui vẻ kéo cậu qua cổng vào. Vừa bước vào Eun Hyuk hoàn toàn choáng ngợp trước những gì cậu thấy. Vô số sắc màu, muôn hình muôn vẽ bày ra. Có rất nhiều người, người lớn trẻ em ai ai cũng vui cười thoải mái. Nhìn những trò chơi xung quanh Eun Hyuk cảm thấy lạ lẫm, trong này là một thế giới mà cậu chưa từng bước vào. Có ai đã từng nói rằng, nếu một người khi còn nhỏ mà chưa một lần đến công viên trò chơi thì người đó đã đánh mất phân nửa tuổi thơ của mình. Và thật ra suốt 21 năm qua Eun Hyuk chưa từng một lần đến nơi được gọi là thiên đường của trẻ nhỏ.

Dong Hae mãi mê nhìn biểu cảm trên gương mặt xinh đẹp của cậu. Bình thường cậu luôn trưng ra gương mặt lạnh lùng khắc khổ không hề phù hợp với tuổi và gương mặt cậu chút nào. Nó làm cậu trở nên lạnh lùng khó gần, nhưng giờ nhìn gương mặt hết ngạc nhiên rồi ánh mắt tò mò của cậu nhìn khắp nơi. Cởi bỏ biểu hiện hằng ngày làm người ta sợ kia cậu trở về với gương mặt non nớt, ngây ngô làm cho anh cảm thấy thật đáng yêu biết bao. Nhìn biểu hiện này cảu cậu, anh tự hào…ít ra sau cái vụ ngắm bình minh kia thì lần này coi bộ thành công hơn nhiều rồi. Dong Hae thầm nghĩ nhất định hôm nay phải thấy được nụ cười trên môi cậu.

Eun Hyuk ngồi dưới tán của một cây cổ thụ, trong lòng bực bội dâng cao. Mãi lo ngơ ngẫn nhìn xung quanh mà bị tên kia kéo tay chạy lăng quăn khăp nơi mệt muốn đứt hơi. Ban đầu còn chút hừng thú, nhưng sau thì mệt quá và rất phiền. Lúc cậu làm nhiệm vụ cũng không mệt và phiền như lúc này. Thầm nghĩ, ngay hôm nay mau trôi qua đi cho rồi.

Dong hae chạy nhanh về phía chổ cậu đang ngồi, người đổ đầy mồ hôi. Nhưng khi nghĩ tới tình huống lúc nãy của cậu, khiến anh không kìm được bật cười to.


Flash Back

Dong Hae cùng Eun Hyuk đứng trước một ngôi nhà với vẻ ngoài thật rùng rợn với hàng loạt những thứ làm cho người nhẹ dạ sợ tới mất ngủ có cái tên cũng rùn rợn không kém “ Nổi ám ảnh trong mơ”. Một hàm đầy răng, một vài bộ xương người trắng hếu, rắn rết bu xung quanh nghẹt ngòi, máu me vẫy khắp nơi, đầu lâu rãi rác xung quanh. Bên trong một lúc lại vọng ra những âm thanh rùng rợn cùng tiếng thét chói tai của khách tham quan.

Ngơ ra một chút cậu nhìn anh, anh ngượng ngùng nhìn cậu cười vô tội. Hít sâu một hơi anh nắm tay dẫn cậu vào. Này đừng tưởng anh sợ ma chứ… không có đâu. Anh chỉ hi vọng người sợ là cậu thôi. Nhìn những cô gái nép chặt vào người yêu mong tìm chút che chở mà anh trống ngực anh đập liên hồi. Cậu mà như vậy chắc anh đêm nay khỏi ngủ quá.

Hai người từ từ tiến vào trong, ánh sáng ban ngày dần thay thế bằng ánh sáng nhờ nhờ khi mờ khi tỏ của đèn điện đôi khi có một số đoạn còn không có đèn chỉ có bột huỳnh quang khi xanh khi đỏ mập mờ trong bóng đêm. Hơi lạnh len lỏi khắp nơi, hòa cùng với tiếng rên rỉ, hay tiếng cười rùng rợn làm người ta rợn tóc gáy. Mấy bóng trắng lượng lờ trên đầu, lâu lâu lại từ phía trên chụp xuống, những lúc như vậy những cô gái sẽ thét lên ôm chặt lấy người yêu.

– Là giả thôi mà _ Eun Hyuk tò mò nhìn mấy miếng vải trắng cột vào một cái hình nộm treo lơ lửng trên cao, máu me đầy người cũng chỉ là phẩm màu thôi có gì mà đám con gái phiền phức kia không ngứng rú lên như heo chọc tiết như vậy không. Chưa kể cứ cách một khúc sẽ có một người bảo vệ đứng canh ở đó, tuy người kia núp rất kỹ mà xung quanh lại tối đen nhưng Eun Hyuk vẩn dễ dàng nhận ra. Làm sát thủ gần năm năm đương nhiên lực cảnh giác của cậu rất cao. Chỉ một chút ngụy trang như vậy mà còn không nhận ra thì thật mất mặt.

– Uh! Eun Hyuk cậu không thấy sợ sao_ Dong Hae thì thầm, kéo cậu lại gần một chút._ Bám sát vào nếu không sẽ lạc đó.

– Tôi không phải trẻ con, vả lại tôi cũng không giống mấy cô gái kia. Trong này chỉ toàn đồ giả chỉ lừa được mấy người yếu tim thôi. _ Cậu làu bàu trong miệng vùng khỏi tay anh. Gì chứ không phải anh ta kì kèo sợ người đông quá dễ lạc mà cậu lần đầu tiên tới đây nhiều thứ lạ lẩm nên không để ý anh ta nắm tay cậu kéo đi vòng vòng.

Dong Hae thở thật dài, cảm giác ấm áp nơi bàn tay rời đi làm anh hụt hẫng. Như thế nào mà cậu lại gan lì tới vậy. Ngay cả anh còn chút giật mình khi mấy cái thứ đó bổ tới còn cậu thì bình tỉnh trơ ra, còn nhìn một cách thích thú nữa.

Thế là tan tành giấc mộng làm anh hùng !

Khi ra gần tới cửa ra vào, hai người tiến vào một căn phòng trống trải không có gì ngoài mấy chiếc gương. Mọi người cũng lạc nhau mất tiêu chỉ còn lại anh cậu với hai đôi nữa đang nhìn xung quanh. Bổng một cô gái thét lên kinh hoàng…

Bụp Bụp Rầm…

Đến khi anh nhìn lại thì thấy một đống to đùng nằm lăn lộn rên rỉ trên sàn nhà còn cậu thì đứng đó phủi phủi tay áo. Hai cặp đôi kia kinh hoàng ngơ ngác nhìn cậu, thậm chí cô gái mới thét lên kia còn chưa kịp ngậm miệng vào.

Thì ra là một nhân viên của khu trò chơi giả dạng thành tinh tinh núp sẵn trong phòng, chờ người tới thì chui ra hù họ. Không ngờ xui xẻo thay lần này anh ta chạy ra hù ai không hù, hù ngay Eun Hyuk. Lúc mới vào Eun Hyuk đã nghi ngờ cho đến khi cô gái kia hét lên vì thấy con tinh tinh đen thui từ đâu nhảy ra định ôm lấy cậu. Nhanh chân hơn cậu xoay qua tặng cho người kia một cú đá trời giáng cùng một cú đấm kinh hoàng kiến anh ta ngã nhào xuống. Bảo vệ nhanh chóng ập vào. Đến khi gở đồ hóa trang ra thì anh chàng kia mặt không còn giọt máu nhìn Eun Hyuk trân trối. Dong Hae phải vất vả chạy lên giải thích với quản lí công viên và đưa tiền điều trị cho nhân viên kia họ mới chịu yên. Giải thích cho Eun Hyuk đó chỉ là một trò chơi nhằm hù dọa du khách thôi. Mặt cậu nhăn nhó, biểu tình khó chịu quay người bước đi… Dong Hae không khỏi cười khổ.


End Flashback

Dong Hae chạy lại ngồi cạnh Eun Hyuk, tay anh xách theo một túi to những lon nước giải khát.

– Cho cậu này, ngại quá không biết cậu thích uống loại nào nên mua mỗi thứ một loại.

– Tôi tưởng anh bị lạc rồi._ với lấy một lon capuchino mát lạnh uống một ngụm Eun Hyuk liếc nhìn anh.

– Àh! Máy bán nước ở gần đây bị hư cho nên, woa xem này cậu và tôi có cùng chung sở thích nha. Tôi cũng thích uống capuchino _ Dong Hae cười sung sướng nhìn lon café trong tay cậu rồi nhanh tay khui một lon café khác cùng loại.

– Đây là lon nước gần trong tầm với nhất và cũng là lần đầu tôi uống loại café nhàm chán này.

Eun Hyuk lãnh đạm dội nguyên gáo nước lạnh vào đầu Dong Hae. Nụ cưởi trên môi anh tắt ngúm.

– Cũng phải ha, café lon làm sao so sánh được với café pha trong tiệm chứ. Eun Hyuk nếu khó uống quá thì đổi đi._ Dong Hae lôi ra trong bọc vài lon nước ngọt để trước mặt cậu.

– Khỏi đi, tôi cũng không quá kén chọn _ Nhìn thấy nét bối rối hiện lên gương mặt anh Eun Hyuk cũng không làm khó dễ anh nữa. Cậu tựa người vào gốc cây to, hít thở bầu không khí nhẹ nhàng mát mẻ xung quanh.

Dong Hae há miệng định nói gì đó nhưng nhìn cậu trầm mặt như vậy anh cũng không nói nữa.

Ánh nắng xuyên qua kẻ lá rơi nhẹ trên gương mặt xinh đẹp của cậu trong phút chốc làm tim anh một lần nữa lỗi nhịp. Trong giây phút này anh nhìn thấy cậu xinh đẹp tựa một viên ngọc sáng trong không tì vết. Nhưng anh cảm thấy lo sợ viên ngọc xinh đẹp này trong một giây phút nào đó sẽ vỡ nát. Anh ước ao được chạm vào, được bảo vệ, được yêu thương. Anh tự cười cho bản thân mình quá ấu trĩ ngây ngốc, anh đoán chắc cậu mà biết những suy nghĩ này của anh cậu sẽ thả anh vào hồ nuôi cá sấu không chừng.

– Tiếp theo sẽ đi đâu_ Eun Hyuk ngáp dài, cậu muốn làm cái gì đó để giết thời gian.

– À!_ Anh ngập ngừng rồi nhìn quanh_ ở đây có nhiều trò lắm, tàu lượn siêu tốc nè, vượt thác, chơi game rồi vườn thú… à chúng ta tới chổ này đi!

Sau một hồi liệt kê anh mới sựt nhớ tới 1 chổ mà anh rất muốn cậu đến đó liền kéo cậu đi. Eun Hyuk lạnh nhạt gạt tay Dong Hae khi anh có ý định nắm tay cậu kéo đi. Cậu hất mặt

– Đi trước đi!

– À… xin lỗi!

Anh nói lí nhí, dù gì thì cậu cũng là một người khó gần.

Dong Hae dẫn Eun Hyuk đến vườn thú, cậu đi chậm nhìn mọi thứ bằng ánh mắt lạ lẫm. Từ nhỏ đến giờ cậu chưa bao giờ được đến công viên giải trí như thế này, lúc xưa hoặc là vì còn quá nhỏ nên cậu chẳng nhớ được mình có được dẫn đên đây hay chưa, nhưng kể từ lúc cậu đủ nhận thức để nhớ được tất cả thì trong kí ức đó chưa bao giờ có nơi này.

Cậu còn nhớ năm đó lúc cậu được 5 tuổi có vòi vĩnh ba mẹ cho đi chơi và ba mẹ cậu đã hứa rằng cuối tuần họ sẽ dắt cậu đi chơi, sẽ không phải là công viên gần nhà với mấy cái xích đu và cầu tuột nữa mà là công viên thật to với thật nhiều trò chơi… chỉ tiếc rằng lời hứa ấy cũng như cái ngày cuối tuần đó mãi mãi không đến.

Eun Hyuk quan sát xung quanh vườn thú, hầu hết những người đến đây đều đi theo gia đình mình, hoặc đi theo bạn bè theo trường học. Mấy đứa trẻ thích thú dòm ngó mấy con thú trong lồng, một vài đứa khóc thét lên khi con sư tử gầm lên một tiếng đáng sợ, mẹ nó bên cạnh sẽ ôm nó và vỗ về nó: “ Không sao đâu!”. Sống ở Seoul cũng lâu rồi nhưng lại chưa một lần đặt chân tới đây thì kể cũng lạ, cậu cũng để ý có rất nhiều cặp tình nhân trong công viên đến đây chơi, đặc biệt là cái ngôi nhà ma mà Dong Hae vừa dẫn cậu đến, toàn là tình nhân cả thế nhưng cậu và Jun Su đã quen nhau bao lâu rồi mà đến 1 lần cả hai cũng chưa từng đến đây? Chắc là đến Jun Su cũng chưa từng lần nào đến đây như cậu rồi.

Cậu ngước nhìn cái lồng kính to bằng ngôi nhà trước mặt, trước cửa có tấm bảng bằng gổ ghi chữ “ Hồ điệp”, nhìn xuyến qua tấm kính cậu có thể thấy được hàng ngàn con bướm đang bay lượn trong lồng kính ấy. Eun Hyuk đứng khựng lại, ngây ngất nhìn khung cảnh tuyệt đẹp trước mặt.

Dong Hae vỗ tay đắc ý, quay lại nhìn Eun Hyuk đứng ngẫn người nhìn những đàn bướm đủ màu sắc bay lượn trên không.

– Cậu thấy thế nào?_ anh hỏi, khẽ đẩy cậu bước sâu vào bên trong.

Eun Hyuk không đáp say mê nhìn ngắm đàn bướm lượn lờ trên những đóa hoa, bước chân cứ vô thức tiến sâu vào bên trong nhìn ngắm chúng. Một chú bướm ngủ sắc nhẽ nhàng đậu trên vai cậu, Eun Hyuk vẫn đứng im nhìn chú bướm khoan thai khép nhẹ đôi cánh trên vai mình.

Lần này thì người ngẫn ngơ chính là Dong Hae, anh không phải ngẫn ngơ vì đàn bướm kia mà ngẫn ngơ vì 1 thiên thần vừa hạ thế đứng giữa đàn bướm kia. Eun Hyuk đứng bất động trước một bụi hoa nhìn con bướm ngủ sắc trên vai mình, những con bướm khác không hiểu vì sao cũng nhẹ nhàng đáp xuống trên tóc, trên vai và cả trên tay cậu, mấy đôi cánh nhỏ đập nhẹ nhàng như hòa vào một vũ khúc thần tiên. Một đàn bướm khác cứ bay lượn lờ lòng vòng xung quanh cậu như bị thu hút bởi một đóa hoa đầy mật ngọt.

Đây chính là lý do mà Dong Hae dẫn cậu đến đây, nhiều lần nhìn ngắm cậu đứng dưới gốc cây rẻ quạt, anh luôn tự hỏi nếu cậu đứng giữa một rừng hoa và bướm bay lượn sẽ như thế nào. Eun Hyuk đẹp, cậu mang một vẻ đẹp gần như thoát tục, vẻ đẹp không thể nào có được ở thế gian trần tục đầy dơ bẩn này. Đến giờ khi tận mắt được trông thấy cậu đứng giữa rừng bướm, Dong Hae cứ ngỡ rằng mình vừa đặt chân đến mảnh đất thần tiên nào đó, được nhìn thấy thiên thần… thiên thần của lòng anh.

Chẳng hiểu vì sao khi nhìn mấy con bướm đậu trên vai mình, đôi cánh nhỏ xíu vỗ nhẹ nhàng lại khiến cho cậu thấy tâm hồn mình bình yên quá, cảm giác giống như mình chưa bao giờ phải chịu đau khổ, chưa bao giờ phải ngã gục, quá khứ tăm tối kia cũng chưa từng có, chỉ có cuộc sống hiện tại xung quanh những chú bướm này, nhẹ nhàng bay lượn không cần phải nghĩ ngợi, lo toan gì.

Nhưng quá khứ đã xảy ra, hiện tại vẫn tiếp diễn và tương lai rồi sẽ đến. Bình yên vốn dĩ chưa bao giờ mỉm cười với cậu, quá khứ đầy hận thù thì hiện tại không thể hạnh phúc được, tương lai có đến hay không chính bản thân cậu còn không biết. Thế giới của loài bướm là 1 vòng tuần hoàn lặp đi lặp lại mãi mãi không có gì thay đổi, nó quá đơn giản thế nên bản thân chúng chẳng cần nghĩ ngợi gì, vô tư bay lượn, vô tư hút mật, đến một ngày nào đó khi cuộc đời chúng kết thúc rồi chúng lại hòa vào cuộc đời mới chẳng khác gì cuộc đời cũ của nó. Nhưng con người thì không, thế giới của con người vốn phức tạp, phải có chém giết, phải có tranh đấu thì mới sống nỗi trên thế giới này.

Eun Hyuk vung tay, những chú bướm bay hoảng loạn trên không trung rồi tản ra xung quanh. Cậu quắt mắt nhìn xung quanh liền nhận ra tất cả những người trong đây đều đang nhìn cậu một cách kì lạ, thậm chí có vài người miệng cứ há ra mà chẳng buồn khép lại, điển hình là anh chàng mang cái mặt cá kia. Mắt thì mở to, miệng thì há ra đứng bất động như vừa bị sét đánh xong.

– Khùng!

Cậu phán một câu xanh rờn vào mặt anh rồi bỏ đi một nước. Khùng dễ sợ mới khi không 2 thằng con trai dắt nhau vào xem bướm, chẳng có gì thú vị cả… thà đi xem cá sấu còn hay hơn.

– Này, đợi tôi với! Eun Hyuk!

Dong Hae vội đuổi theo, cậu cứ thế bước đi thẳng chẳng thèm ngó ngàng gì tới anh. Cứ nghĩ đến ánh mắt mọi người nhìn cậu lúc đó thiệt chỉ muốn móc mắt từng người ra cho rồi.

– Eun Hyuk à, từ từ đã. Cậu không thích chổ đó sao.. nếu như không thích chúng ta có thể đi chổ khác!

– Tôi cảnh cáo cho anh biết_ Eun Hyuk dừng lại, lườm anh 1 cái tóe lửa_ nếu như anh có bị thiểu não thì mắt cũng không có vấn đề chứ. Tôi là con trai không phải con gái… nhớ nhé, liệu mà cho hết ngày nay đừng dẫn tôi đến những chổ như vừa nãy nữa. Anh cứu tôi 1 lần không có nghĩa là anh muốn làm gì thì làm, tôi đủ sức để giết anh rồi quăng xuống sông Hàn cho cá ăn đấy!

– Hơ… được rồi… tôi cảm thấy chổ vừa nãy được lắm mà_ anh gãi đầu nói lí nhí câu cuối_ vậy giờ … đi chơi game nhé!

Eun Hyuk nhướn mày nhìn anh đe dọa

– Đi trước đi!

Dong Hae cuối gầm mặt xuống, thất thểu bước đi

“ Kế hoạch ngày đi công viên thất bại, đi chơi game thì còn gì là lãng mạn cơ chứ!”

Nhưng dù gì thì có vẻ quyết định đi chơi game của Dong Hae vẫn được Eun Hyuk tán đồng và thích thú nhất. Cậu chẳng lạ lẫm gì mấy cái trò này vì bên ngoài vẫn có mấy trung tâm chơi game mà.

Eun Hyuk lao vào chơi game mà toàn là những game bạo lực không mới ghê. Bắn súng đấm bốc, đấu võ cái nào cậu chơi cũng thắng, để mặc Dong Hae buồn rầu lẩm nhẩm nhớ tới 1 dọc kế hoạch tuyệt vời mà anh đã cất công nghĩ ra suốt mấy đêm trời thức trắng. Nào là cùng đi tàu lượn siêu tốc nè, rồi sẽ nắm tay cậu thật chặt cùng hét lên cho thật đã, lúc xuống thì dìu cậu đi vui biết bao nhiêu, rồi chơi vượt thác nè, chơi mấy trò thám hiểm 3D này nọ. Bây giờ thì hay rồi, ngồi nhìn cậu chơi game đánh nhau hăng say thế này thì anh dám cá nếu có dẫn cậu đến mấy chổ đó chơi thiệt thì chắc là chỉ có 1 mình anh la thôi, biết đâu chừng cuối cùng người bị dìu là anh chứ chẳng phải là cậu.

Anh đứng ngoài không tham gia vào cuộc chơi, cứ đứng nhìn cậu cầm cây búa to đập một phát vào cái cân đo sức mạnh là anh nổi da gà. Cái cân kêu beng một tiếng và màn hình hiện ra con số maximun là tất cả mọi người đều há hốc mồm nhìn cậu ngạc nhiên. Cứ nhìn cậu đi, người thì ốm nhom trông cứ theo kiểu “qua cầu gió bay” ấy mà đấm mạnh cở đó thì thiệt là khủng khiếp. Dong Hae bất giác đưa tay sờ gò má tự nhủ là mình rất may mắn khi hôm đó cậu tát anh mà chưa dùng hết sức mình, nếu không thì trật cổ gãy răng là chuyện bình thường.

Eun Hyuk chơi tuyệt nhất là trò bắn súng và ném phi tiêu, bách phát bách trúng. Quà cậu nhận được cũng rất nhiều nhưng cậu chẳng lấy cái gì cả.

– Chơi giải trí mà, lấy về làm gì. Nếu anh thích thì lấy đi!

Cậu đáp khi anh hỏi vì sao cậu không lấy quà. Cô nhân viên quầy trò chơi đến đưa cho anh một cặp quà với lý do vì cậu chẳng lấy gì cả trong khi đã thắng hết tất cả trò chơi ở đây, vậy nên họ tặng cho cậu một món quà khác thay cho mấy chục món quà nhỏ mà cậu không thèm lấy. Dong Hae cám ơn cô gái rồi nhận lấy cặp quà. Đó là hai thiên thần cupid bằng vải nhồi bông rất dễ thương.

Dong Hae nhận nó vì anh biết thần cupid là thiên thần tình yêu!

Đến khi ra khỏi khu chơi game thì trời cũng đã xế chiều. Eun Hyuk giở điện thoại ra nhìn rồi nói với anh.

– Giờ là 5h chiều, anh còn 7 tiếng nữa là hết 1 ngày. Mà cái gì đây?_ cậu chỉ vào hai thiên thần nhồi bông trên tay anh.

– Là quà của cậu đó, nó khá dễ thương, vì cậu không nhận món quà nào của họ nên họ tặng chúng ta cái này. Cậu giữ một con tôi giữ một con, coi như là quà kỉ niệm ngày …đi chơi đầu tiên của chúng ta_ anh cười, không dám dùng từ “ hẹn hò” vì sợ cậu sẽ giận mà bỏ về mất.

– Không cần, anh thích mấy thứ đồ con gái này thì cứ giữ lấy. Tôi chẳng thích!

– Hơ… vậy thì sao cũng được. Chắc cậu cũng mệt rồi, chúng ta đi ăn gì rồi tính tiếp.

Anh nhe răng cười rồi cùng cậu đi. Eun Hyuk hơi ngạc nhiên khi anh dễ dàng chấp nhận như vậy, cậu cứ nghĩ là anh sẽ cố gắng đòi cậu phải giữ lấy một con cho bằng được ấy chứ. Xem ra tên này cũng không hoàn toàn ngố như cậu nghĩ.

Nhưng dù cậu có lạnh nhạt và thờ ơ với anh thế nào đi chăng nữa, dù rằng kế hoạch của anh gần như phá sản toàn bộ thì trong kí ức của cậu cuối cùng cũng đã có cái tên Lee Dong Hae.

Eun Hyuk thật sự không thể nào hiểu nổi Dong Hae đang nghĩ gì khi dẫn cậu đến đây, một ngôi chùa thanh tịnh nằm trên một ngọn núi nhỏ. Thế nhưng theo cậu thấy thì từ sáng tới giờ Dong Hae cũng dẫn cậu đi toàn những nơi không đâu và khó hiểu thế nên cậu cũng chẳng buồn hỏi anh ta vì sao lại đưa cậu tới đây, chỉ mong sao thời gian trôi qua nhanh nhanh để còn về nhà ngủ.

Vậy nên bây giờ Eun Hyuk cứ lẳng lặng đi theo Dong Hae đi vào chùa. Ngôi chùa nhỏ nhưng trông rất sạch sẽ và yên tĩnh. Không có quá nhiều khách đến viếng càng làm cho ngôi chùa trở nên thanh tịnh và yên bình. Thật trái ngược với cuộc sống bon chen xô bồ ngoài kia, đến đây thật khiến cho người ta có cảm giác nhẹ nhõm và bình yên lạ. Không mưu toan tính toán cũng chẳng lo sợ điều gì, chỉ yên lặng nhắm mắt lắng nghe tiếng chuông chùa ngân dài.

Dong Hae cũng không bám dính lấy Eun Hyuk như lúc ở trong công viên nữa, anh cứ im lặng đi vào bên trong khấn vái điều gì đó. Eun Hyuk không vào vì cậu không thích việc phải van xin cầu khẩn điều gì đó. Eun Hyuk không tin gì cả, Chúa hay Thượng Đế gì cậu cũng chẳng tin. Nếu những người đó có thật thì lúc cha mẹ và cha nuôi của cậu chết họ ở đâu? Có nghe thấy tiếng cậu gào khóc van xin hay không? Có thấy những gì mà bọn độc ác kia làm hay không? Eun Hyuk chỉ tin vào chính mình, không tin ai cả. Kể cả Chúa và Thượng Đế.

Ngồi một mình ngoài sân quan sát mấy chú tiểu đang quét dọn, Eun Hyuk thơ thẫn lật chiếc điện thoại đếm từng phút một. Dường như Dong Hae là 1 tín đồ của Phật Giáo thì phải, vào đây rồi thì bỏ cậu 1 mình đi mất. Vừa nãy mới thoáng thấy rồi lại biến mất cùng ông thầy chùa trọc đầu nào đó. Bộ tính giỡn mặt với Eun Hyuk này hả? Bực mình rồi nha, bực là bỏ về a…

– Xin lỗi cậu đợi tôi có lâu không?

Cuối cùng thì Dong Hae cũng chịu xuất hiện sau khi cậu đang có ý định đếm đến 10 không thấy anh đâu thì sẽ bỏ về. Eun Hyuk thở hắt một cái không hài lòng rồi đứng lên.

– Bộ hết chổ đi rồi hay sao lại đến đây?_ cậu hỏi cộc lốc, vẫn còn bực mình vì anh lắm lắm.

– Xin lỗi mà. Ở đằng sau chùa có 1 chổ tuyệt lắm, chúng ta ra đó nha!

Anh nhoẻn miệng cười, làm bộ mặt dễ thương mong sự tha thứ từ cậu. Eun Hyuk hừ nhẹ rồi hất đầu bảo anh đi trước, hơi nghi ngờ về cái nơi “ tuyệt” mà Dong Hae nói.

Trời hơi tối cả hai men theo ánh đèn mờ có vẻ là của nhà chùa treo mấy cái bóng đèn dọc đường đi để đi ra ngọn đồi phía sau. Tiếng dế kêu rỉ rả xung quanh màn đêm dày đặc lấm tấm những vì sao.

– Đây!_ Dong Hae nhanh nhẩu ngồi xuống bãi cỏ rồi đập tay xuống chổ bên cạnh như thể chổ đó là dành cho Eun Hyuk vậy_ chổ này rất yên tĩnh và đẹp nữa. Hồi xưa tôi hay cùng bố mẹ đến đây.

Eun Hyuk ngồi xuống cạnh Dong Hae tự hỏi nơi này có chổ nào mà Dong Hae lại cho rằng đẹp. Không rõ ban ngày thế nào chứ bây giờ cậu chỉ thấy màn đêm dày đặc xung quanh cả ngọn đồi trống không không 1 bụi hay cái cây nào hết. Chỉ có gió, trăng và sao.

– Woa! Lâu rồi mới được tận hưởng không khí mát lành như thế này_ Anh vui vẽ nằm xuống dang hai tay như muốn ôm trọn cả bầu trời trước mắt. Đôi mắt Dong Hae lúc này cũng lấp lánh những vì sao_ Cậu nằm xuống đi rồi sẽ thấy điều kì diệu.

Dong Hae nắm lấy tay Eun Hyuk rồi kéo xuống. Cậu chần chừ rồi cũng nằm xuống theo anh và thật ngạc nhiên.
Khi nằm dưới đất và nhìn thẳng lên bầu trời, với góc độ này và độ cao trên đây khiến cho cậu có cảm giác bầu trời thật bao la rộng lớn nhưng cũng thật gần. Cứ vô thức dang tay ra cảm giác nhưng cơn gió nhẹ nhàng vờn nhẹ trên làn da, trêu đùa với mái tóc và ôm trọn được cả bầu trời trong lòng vậy. Sao thật nhiều mà cũng thật sáng nữa, cứ lấp lánh cười đùa phía trên cao.

Bình yên quá!

– Đẹp chứ?_ Dong Hae mỉm cười nhìn cậu thích thú.

– Uhm… rất đẹp_ Eun Hyuk trả lời vô thức, đôi mắt vẫn dán vào bầu trời lấp lánh kia.

– Eun Hyuk này!

– Sao cơ?

– Có một chuyện mà tôi rất muốn biết nhưng… nhưng lại không dám hỏi cậu_ Dong Hae ngập ngừng, nhìn cậu dò xét.

– Hỏi đi!_ tâm trạng cậu đang rất tốt, cho hỏi 1 câu cũng chẳng chết chóc ai.

– Vì sao… vì sao cậu hay đứng trước cửa tiệm của tôi mà không vào quán. Tôi thấy cậu rất hay đến đó, đứng dưới gốc cây rẻ quạt nhìn về phía cửa tiệm của tôi nhưng lại không vào?

Câu hỏi của Dong Hae làm đôi mắt Eun Hyuk sầm lại, chẳng còn hình ảnh những vì sao lấp lánh nữa mà là một bầu trời tối đen đầy mây giăng và sương mù.

Eun Hyuk nhắm mắt lại, thở nhẹ nhàng nhớ về hình ảnh tiệm cà phê kia.

– Ngôi nhà đó… lúc còn nhỏ tôi đã từng ở đó.

Giọng nói cậu trở nên nhẹ tênh và buồn bã. Dong Hae nhìn thấy cậu khẽ mở mắt nhưng lại không nhìn thẳng lên bầu trời nữa mà đang thả ánh nhìn của mình về không gian dưới gốc cây rẻ quạt. Dường như tiệm cà phê của anh đối với Eun Hyuk là một kí ức buồn mà chẳng bao giờ có thể quên được.

– Ra là thế!_ Dong Hae lên tiếng, vẫn nhìn chằm chằm vào Eun Hyuk dường như đang mong đợi phản ứng khác từ cậu_ Tôi thấy chổ đó rất đẹp và kiến trúc nhà cũng rất dễ thương… lúc vừa về Hàn được người quen giới thiệu vừa nhìn là đã thích mà mua ngay. Thật không ngờ đó là nhà của cậu. Hình như chúng ta rất có duyên với nhau đấy!

Dong Hae hớn hở nhưng Eun Hyuk lại chẳng nói gì, dường như toàn bộ tâm trí đã trở về dưới gốc cây rẻ quạt rồi thì phải. Một lần nữa Dong Hae lại nhận ra anh tiếp tục độc thoại. Anh không rõ là do cậu vốn ít nói như vậy hay vì cậu và anh vốn chưa thân với nhau nên cậu đến giờ vẫn kiệm lời với anh quá. Anh thì cố nói cho hụt cả hơi còn cậu thì thỉnh thoảng mới chịu ban phát cho anh 1 câu nói ngắn ngũn.

Nhưng mà dường như sự nói nhiều của anh bây giờ không đúng lúc rồi. Eun Hyuk đang buồn và Dong Hae nghĩ nỗi buồn của cậu tất cả là vì ngôi nhà đó. Cậu nói lúc nhỏ đã từng ở vậy vì sao lại ra đi. Ngôi nhà và cửa tiệm đó ắt hẳn là có rất nhiều kỷ niệm với cậu lắm nên giờ cậu mới hay đến như thế. Nhưng nhìn biểu hiện của cậu bây giờ không cần nói thì anh cũng biết, đó ắt hẳn toàn là những kỷ niệm buồn.

– Không biết trong nhà kiến trúc có thay đổi gì nhiều không nhỉ?

Eun Hyuk bâng quơ hỏi. Cũng nhiều lần muốn vào đó tìm lại chút kỷ niệm xưa nhưng rồi lại không có can đảm. Không có can đảm để đối diện với nó và cũng sợ rằng mình sẽ không chịu nổi nếu bước vào đó.

– Hầu như không thay đổi khi tôi mua nó. Tôi rất thích kiến trúc của căn nhà nên từ lúc mua tới giờ chỉ sơn lại đôi chút còn lại thì giữa nguyên. Mà cậu có muốn vào nhà không? Tôi mời… thật đấy!

Cậu quay sang nhìn anh nghi vấn. Chẳng lẽ Dong Hae biết cậu đang nghĩ gì hay sao mà lại mời cậu vào nhà như thế, nhưng anh thì cứ cười toe ngây ngô nhìn cậu hệt như một kẻ tâm thần suốt ngày chỉ biết cười mà chẳng biết mình cười vì cái gì. Eun Hyuk ngồi bật dậy thôi không nhìn anh và cả bầu trời đầy sao kia nữa.

– Về thôi, đã hết một ngày rồi đó!

Dong Hae tiếc nuối ngậm ngùi đứng dậy theo. Mau vậy ư, mới đây thôi mà đã hết một ngày rồi trong khi cả cậu và anh vẫn chưa tiến triển được chút nào hết. Muốn trò chuyện tìm hiểu nhau thật nhiều cũng không được. Kể cả việc cố tình mời cậu đến nhà cũng là 1 lý do để xin cho một cái hẹn gặp lần sau, vì không biết sau hôm nay còn có dịp nào để được gặp mặt và trò chuyện như vầy được không.

Đôi khi tình yêu bắt đầu một cách nhẹ nhàng như thế đấy.

Hee Chul uể oải dẹp mớ giấy tờ vào hộc bàn, ngáp một cái thật dài rồi vương vai đứng dậy. Bất chợt cánh cửa phòng làm việc bật mở mà không báo trước.

– Hee Chul sshi! Tôi có chuyện cần nói với anh!

Yuri mím môi nói một cách giận dữ, Hee Chul cười nhạt rồi lại ngồi phịch xuống ghế phẫy tay

– Nói nhanh đi, tôi hơi mệt…

– Tôi nghĩ anh không phải cũng có chuyện cần nói với tôi sao? Anh thực ra đang làm cái trò gì vậy hả?_ Yuri lớn giọng, dường như đang rất nổ lực để kìm nén sự tức giận trong lòng mình không cho nó bộc phát thái quá.

– Trò gì là trò gì?_ Hee Chul đáp bình thãn càng làm cho cô ta tức muốn ói máu.

– Kyu Hyun đã ra lệnh bắt Sung Min thế sao anh giữ cậu ta mà không giao nộp!

– Vậy thì sao, theo tôi nhớ thì trong mệnh lệnh đó đâu có câu nào Kyu Hyun nói cô được phép giết cậu ta đâu chứ hả?

– Anh…

– Kwon Yuri, cô nên biết điều một chút đi_ Hee Chul đứng dậy, giọng đanh lại chồm về phía trước nhìn cô đe dọa_ Cả hai chúng ta đều cùng có một mục đích là không cho Kyu Hyun biết chổ Sung Min đang ở, tôi đang giúp cô và tôi hy vọng nhận được sự hợp tác từ cô. Cô nên biết nếu Kyu Hyun biết được chuyện chúng ta đang làm thì cô nghĩ ai mới là người bị trừng phạt nặng nhất đây, là tôi hay là cô?

Yuri nắm chặt tay, cả người run lên không kiểm soát. Mặt cô đỏ bừng vì giận dữ và tức tối. Hee Chul cười nhẹ rời khỏi bàn lạm việc rồi đặt 1 tay lên vai cô “an ủi”

– Chỉ cần có Kim Hee Chul tôi đây thì cô đừng nghĩ gì đến việc đụng vào Sung Min nữa. Tôi cần cô im lặng cho qua việc này và tôi nghĩ cô cũng cần tôi như vậy. Đôi khi nên tự biết nơi đứng và khả năng của mình thì tốt hơn đó, cô gái ạ!

Nói rồi Hee Chul nhếch mép bỏ đi để lại Yuri đứng một mình trong phòng vẫn trừng trừng nhìn vào khoảng không mà Hee Chul vừa đứng. Ánh mắt lóe lên một tia nhìn nham hiểm. Yuri buông lõng bàn tay, vuốt nhẹ mái tóc để lấy lại sự bình tĩnh và thì thầm cho chính mình

– Đừng tưởng Kim Hee Chul là Cinderella thì tôi không dám làm gì anh. Kwon Yuri này không phải hạn tép riu tầm thường đâu… hãy chờ đấy Kim Hee Chul!

—————TBC————

About hoahongxanh90

Fan cuồng Sói đểu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s