Chap 27. Cinderella

Tiếng nhạc dịu dàng du dương trong quán bar dường như không đủ hấp dẫn để lôi kéo chàng trai đang ngồi ở quầy rượu hòa mình theo nó. Chàng trai đó đã ngồi ở đó lâu rồi và cũng đã uống rất nhiều rượu đến nỗi người bartender cũng chán chẳng muốn đếm xem cậu ta đã uống bao nhiêu.

Eun Hyuk lắc ly rượu trong tay nhìn thứ chất lỏng sóng sánh chao đảo trong ly rượu. Tại sao bất kì kế hoạch nào có liên quan đến tình cảm đều thất bại? Ban đầu là Hong Ki còn bây giờ là Hee Chul.

Ngày hôm đó Eun Hyuk thả Hee Chul ra với ý muốn anh phải tận mắt chứng kiến cảnh 2 người đàn ông quan trọng trong đời anh giết nhau, phải nhìn cảnh Kyu Hyun giết chết Han Kyung như thế nào. Cậu muốn anh phải hận Kyu Hyun, đứng về phía cậu lật đổ Kyu Hyun thế nhưng… cũng giống như Hong Ki, Hee Chul lại chọn cách kết liễu đời mình.

 

Tình yêu? Chỉ vì 2 chữ tình yêu thôi ư?

Eun Hyuk nốc cạn ly rượu thứ 30 và gọi thêm một ly rượu mạnh mới. Cậu gục đầu xuống bàn, nước mắt chảy dài thấm ướt mái tóc mềm màu nâu đỏ, mơ màng nhớ về 1 kí ức xa xưa, kí ức về một người mang tên Kim Hee Chul…

Nó ôm đầu co ro nằm dưới đất hứng chịu những cú đá của mấy đứa trẻ bụi đời. Tụi nó chẳng lí do lí trấu gì cứ thấy nó là đánh, nó chẳng hiểu tại sao nó bị đánh như vậy nhưng vì tụi nó quá đông mà nó thì chỉ có một mình, nó cắn răng chịu đựng để cho tụi nó đánh.

Cha nuôi nó chết và nó sống lang thang từ ngày đó, đói thì đi ăn cắp, uống mấy lon nước mà người ta bỏ dở trên ghế đá trong công viên. Tối thì nằm dưới mái hiên nào đó mà ngủ, nó sống như vậy đã được mấy tháng rồi.

Bất chợt nó chẳng nghe ai đánh nó nữa, không có những cái đạp ngắt nhéo hay tiếng chữi rủa om sòm. Nó hé mắt ra nhìn, mấy đứa trẻ vừa đánh nó đang quỳ gối giơ hai tay lên đầu mếu máo. Nó ngước mắt lên nhìn thì thấy một cậu bé khác, hình như lớn hơn nó tầm vài tuổi đang khoanh tay nhìn nó lạ lẫm.

Nó mở to mắt nhìn người đó một cách thán phục và ngạc nhiên. Nó thán phục vì người đó chỉ có một mình mà có thể đánh lại ngần ấy đứa mà trông người đó cũng gầy nhom như đó chứ chẳng cao to gì, và nó ngạc nhiên vì người đó đẹp lắm, đẹp như tiên nữ trong truyện tranh mà nó từng đọc vậy. Mái tóc người đó để dài đen tuyền, hai mắt to hàng chân mày lá liễu đẹp như tranh vẽ, cái mũi thẳng cao và đôi môi phớt hồng đào. Nó không thể nào tin được một người mảnh mai và xinh đẹp như thế lại có thể đánh đuổi mấy đứa kia được, trong khi vài đứa trong đám đó to hơn người đó gấp 2 lần.

–          Này nhóc, nhóc ở đâu đến đây?

Người đó hỏi, nó cứ ngây người nhìn người đó mà không mở miệng được. Từ người đó toát ra một thứ oai lực lạ lùng khiến cho người khác phải nể phục.

–          Đừng sợ mấy thằng này không đánh nhóc nữa đâu. Là con trai phải mạnh mẽ lên chứ sao cứ im lặng chịu đòn là sao. Đánh không lại thì cũng phải khiến cho tụi nó sứt đầu mẻ trán … im lặng vầy nhục lắm a.

Người đó cười rồi xoa đầu nó. Trừng trừng nhì lũ trẻ kia như đe dọa chúng, lũ trẻ chạy bán sống bán chết ra khỏi đó. Người đó cười ha hả rồi bỏ đi. Nó ngồi đó nhìn theo người đó, nó muốn được như người đó, nó muốn oai vệ như thế, nó muốn người ta phải khiếp sợ nó như thế… nó muốn trả thù.

–          Hyung!… Hyung!

Nó gọi với theo. Người đó dừng lại, nhìn nó khó hiểu rồi nhìn xung quanh như thể tìm xem thực ra nó đang gọi ai.

–          Gọi hyung hả nhóc! Bộ có quen với ta hay sao mà gọi thân mật vậy?

–          Em muốn được như hyung… em phải trả thù…hãy giúp em !

Nó nói lia lịa, cầm tay người đó van xin, hai mắt kiên định nhìn người đó. Người đó nghiêng đầu nhìn nó như thăm dò điều gì đó rồi cười toe

–          Tại sao lại muốn được như hyung?

–          Vì hyung có thể 1 mình đánh được mấy đứa kia, vì hyung chỉ cần nhìn là bọn nó chạy tóe khói.. em muốn mình mạnh mẽ… em muốn trả thù.

–          Nhóc hay lắm. Mà nhóc đến đây có biết ta là ai không?

Nó lắc đầu. Người đó mỉm cười, nụ cười mang đầy sự chết chóc khiến nó thấy lạnh người.

–          Ta là Cinderella!

–          Cin… la gì cơ?_ nó ngây ngô hỏi, chẳng biết từ mà người đó nói là gì

–          Cinderella có nghĩa là Lọ Lem, nhóc biết nàng Lọ Lem chứ?

Nó gật đầu, nó từng nghe mẹ kể về nàng Lọ Lem xinh đẹp được hoàng tử rước về làm vợ. Nhưng … người này có gì giống Lọ Lem ngoại trừ vẻ bề ngoài xinh đẹp cơ chứ?

–          Ta sẽ cho nhóc biết ý nghĩa của biệt danh đó. Để sống tốt trên cõi đời này phải biết tận dụng những thứ mình có để hạ gục kẻ thù. Sắc đẹp trời cho là 1 thứ vũ khí lợi hại. Tạo cho mình 1 vẻ bề ngoài yếu ớt nhẫn nhịn như nàng Lọ Lem để chờ thời cơ vùng dậy, toả sáng như 1 bà hoàng và đạp lên đầu những kẻ thù ngáng đường của ta. Khiến cho hoàng tử phải mê muội, quỳ dưới chân ta và mang giày cho ta. Đó là ý nghĩa của Lọ Lem.Nhẫn nhịn và nhẫn tâm, chỉ cần hiểu rỏ nó là nhóc có thể được như ta.

Nó ngớ người, thật lòng nó chẳng hiểu lắm về câu chuyện Lọ Lem kì lạ kia. Nhưng nó tin người trước mặt nó có thể giúp nó làm được tất cả những gì nó muốn.

–          Rồi em sẽ được như hyung, nhẫn nhịn và nhẫn tâm… Hyung cho em đi theo hyung đi mà.

–          Uhm_ Người đó nhìn nó suy tư_ Nhóc tên gì?Và tại sao lại ở đây?

–          Hyuk Jae! Lee Hyuk Jae ! Cha mẹ em bị giết hết rồi, cha nuôi cũng bị giết luôn… em cần phải trả thù!

–          Nhóc quyết tâm đến thế ư?

–          Dạ!_ Nó gật đầu chắc nịch.

–          Vậy được, vậy thì ta sẽ đổi tên cho nhóc. Để thay đổi được thì điều đầu tiên là phải đổi tên. Uhm… ta gọi nhóc là Eun Hyuk nhé! Từ nay hãy để Lee Hyuk Jae yếu đuối ấy chết đi, sau này chỉ còn tồn tại 1 Lee Eun Hyuk mạnh mẽ mà thôi.


Đã 10 năm rồi kể từ ngày ấy, ngày Lee Hyuk Jae biến thành Lee Eun Hyuk… ngày Eun Hyuk biết đến một người mang tên Kim Hee Chul, là ân nhân, là hyunh đệ, là người đã cho Eun Hyuk cuộc sống như ngày hôm nay.

–          Vẫn còn 1 điều mà cho đến lúc nằm xuống hyung vẫn chưa biết, đó chính là kẻ thù của Lee Hyuk Jae là ai, Hee Chul hyung à!

Cậu úp mặt xuống bàn, xoay người làm đổ ly rượu mới đem ra, thứ chất lỏng màu đỏ chảy dài lên láng trên bàn.

~o0o~

Đậu xe vào  1 tầng hầm, Dong Hae vươn người cho giãn gân cốt. Ngồi xe nhiều khiến cả người anh ê ẩm

–          Hôm nay phải uống bù cho lần đi vũ trường giang dỡ hôm trước. Lần này mình chọn quán bar này yên tĩnh hơn khỏi phải đinh tai nhức óc nữa nhé!

Ki Bum nháy mắt, khoát vai Dong Hae kéo đi.

–          Okie thôi, vào đi rồi khai cho mình biết cậu cùng cậu nhóc Chang Min kia quen nhau khi nào hả? Kín miệng quá đi!_ Dong Hae dứ dứ nấm đấm vào mặt Ki Bum đùa. Ki Bum gạt tay anh ra nhún vai

–          Cũng đâu có gì đặc biệt đáng để nói, vì sao cậu lại muốn biết như vậy?

–          Hầy bạn thân mình có người yêu thì mình tò mò muốn biết chứ sao… cho mình biết đi, tỏ tình thế nào, quen nhau bao lâu, hẹn hò bao nhiêu lần rồi_ Dong Hae giở trò năn nỉ, thầm nghĩ biết đâu học được chiêu nào hay ho từ Ki Bum thì sao.

–          Quên nó đi… chẳng phải cậu cũng đang quen cậu chàng gì đó sao?

–          Eun Hyuk hả?_ Dong Hae thở dài, cả hai cũng vừa bước vào quán bar và chọn chổ ngồi_ chưa đâu tới đâu hết, cậu ấy rất khó gần.

Ki Bum im lặng nhìn vẻ mặt sầu khổ của Dong Hae mà trong lòng khó chịu. Ki Bum nói một cách khó khăn.

–          Cậu… cậu yêu người đó ư?

–          Hum…? Yêu hả?_ Dong Hae nhìn Ki Bum suy tư một lúc rồi mới lên tiếng_ Eun Hyuk là một người khá đặc biệt, bí ẩn, lạnh lùng. Mình có cảm giác cậu ấy luôn tạo ra một bức tường cảnh giác mỗi khi mình lại gần, nó khiến mình cảm thấy tò mò muốn phá vỡ bức tường ấy. Có lẽ thời gian tụi mình quen nhau không nhiều, mình chưa khẳng định được là mình có yêu cậu ấy hay không. Tụi mình vẫn còn đang tìm hiểu và mình cần thời gian khẳng định lại tình cảm của mình mới dám chắc chắn nói 3 chữ ấy.

Lặng người, Ki Bum vơ lấy ly rượu bồi bàn vừa mới đem ra nốc cạn. Dong Hae bảo chưa khẳng định tình cảm của mình nhưng ánh mắt và lời nói của Dong Hae đã nói rằng Dong Hae rất yêu người đó. Ánh mắt Dong Hae lúc này rất giống hồi đó… lúc Dong Hae và SooAh yêu nhau.

–          Đừng đánh trống lãng nữa, cậu là yêu Chang Min thực lòng chứ hả?

Dong Hae kéo Ki Bum xoay người lại đối diện với mình. Ki Bum nhìn thẳng vào mắt Dong Hae, đôi mắt ấm áp mà từ lâu Ki Bum mong muốn nó chỉ nhìn mỗi anh

“ Cậu còn không biết sao Dong Hae, trái tim mình chỉ có mỗi cậu!”

–          Dong Hae à…

–          Nè người đẹp uống với anh chút đi!

–          Tránh xa tôi ra!

Có tiếng xô xát ở quầy rượu, Dong Hae hướng ánh mắt về phía đó nên chẳng nhìn thấy ánh mắt tha thiết yêu thương từ Ki Bum.

–          Có cãi nhau à?_ Dong Hae đứng dậy và tiến về phía cãi nhau đó.

Đám đông bắt đầu bu lại chổ đó đông hơn. Gã đàn ông lè nhè cắm đầu dưới đất, mồm đầy máu hét lên.

–          Thằng nhãi khốn kiếp dám đánh ông à. Mày phước lớn lắm mới được bổn đại gia để mắt tới, mẹ nó…

–          Còn dám đưa bàn tay bẫn thĩu đó vào người tôi là tôi giết ông!

Eun Hyuk gầm gừ, lảo đảo đứng lên. Gã đàn ông tức tối đứng dậy định đấm vào mặt cậu

–          Này ông bạn đủ rồi đó, nếu muốn gái thì đi chổ khác tìm!

Dong Hae giật mạnh cánh tay người đàn ông ấy lên cao đe dọa rồi quay sang nhìn cậu tươi cười

–          Chúng ta lại gặp nhau rồi!

Eun Hyuk vừa nhấc chân lên, một tay chạm vào ống giày định rút dao ra thì Dong Hae tới. Thôi thì cho là gã này may mắn, chưa tới số chết.

–          Anh đang đi theo tôi đấy à_ Eun Hyuk nhếch mép, ngồi lên ghế, tiếp tục uống ly rượu còn đang dang dỡ.

–          Cậu uống rượu à, ôi trời… sao lại uống nhiều thế, người cậu toàn mùi rượu_ Dong Hae thả tay gã kia ra, gã vừa vùng dậy định đánh anh thì không biết bảo vệ ở đây chạy tới túm cổ gã lôi ra. Anh ngồi lại chiếc ghế cạnh cậu, Eun Hyuk say rồi cậu cứ cầm lấy ly rượu nào là uống cạn ly đó.

–          Muốn uống cùng tôi không?_ Cậu quay sang nhìn anh, đôi mắt lờ đờ vì say, ly rượu trên tay cứ chao qua chao lại.

–          Đừng uống nữa cậu say rồi, uống nhiều không tốt đâu. Nhà cậu ở đâu tôi đưa về?_ anh lo lắng giật ly rượu trên tay cậu.

–          Nhà? Tôi không muốn về nhà… không thể để Sunnie thấy tôi trông bộ dạng này được_ Eun Hyuk phụng phịu, gương mặt cậu lúc say hai má ửng hồng phụng phịu rất đáng yêu_ Đưa tôi đi chơi đi… đúng rồi anh thích đi chơi với tôi lắm mà. Giờ tôi thích đi chơi, đưa tôi đi đi!

Cậu kéo Dong Hae đi nhưng vì đang say, đứng còn không vững nữa là, liền bị kéo ngược lại rồi ngã vào lòng anh. Dong Hae trong lòng như mở cờ, lần đầu tiên Eun Hyuk nằm gọn trong lòng anh như thế, mùi hương lavender lan tỏa lấn át cả mùi rượu khiến cho anh dường như ngây ngất.

–          Nhưng … trời tối rồi!

–          Không đi hả… không đi thì tự tôi đi_ Cậu ngoay ngoắt bước đi, bước chân xiêu vẹo cứ ngã nghiêng.

–          À khoan để tôi đưa cậu đi!

Anh lật đật đuổi theo, cơ hội có một không hai như vầy mà bỏ lở thì chỉ có thằng ngu.

–          Dong Hae!_ Ki Bum với gọi theo

–          À Ki Bum à, lần sau mình sẽ đãi cậu chầu khác nhé. Mình đi trước đây!

Ki Bum đứng lặng người nhìn theo dáng Dong Hae lật đật đuổi theo Eun Hyuk. Hai bàn tay siết chặt.

–          Đại ca có cần đuổi theo 2 người đó!

–          Khỏi, điều tra cho ta gã tóc đó đó là ai, đi nhanh đi!

~o0o~

Sông Hàn một buổi tối mùa đông. Dong Hae đứng tựa người vào cửa xe nhìn Eun Hyuk đứng gào thét ngoài bờ sông. Eun Hyuk ngửa cổ lên trời hét lớn

–          Kim Hee Chul! Rốt cục thì cái nơi bình yên và hạnh phúc của hyung nói là cùng nhau lên thiên đường đó sao? Cuối cùng thì Cinderella chỉ là nàng lọ lem yếu đuối nhẫn nhịn để chờ ngày hoàng tử đến rước đi mà thôi, rồi cũng chết dần chết mòn trong thứ tình yêu chỉ có trong những câu chuyện cổ tích. Tất cả những gì hyung dạy em đều là giả dối, chính bản thân hyung còn không làm được thì sao lại dạy em, hyung quá yếu đuối… Kim Hee Chul em sẽ không nghe lời hyung dạy nữa đâu!

Cậu quỳ xuống đất, vẫn cố nhìn lên trời mà gào, dường như cậu tin rằng làm như thế thì Hee Chul trên trời sẽ nghe được những lời cậu nói vậy. Eun Hyuk khóc tức tưởi. Cậu cảm thấy cái chết của Hee Chul là do lỗi của cậu, nếu như hôm đó cậu không thả Hee Chul ra hoặc nếu trễ thêm chút nữa thì anh sẽ không chết. Một lần nữa Eun Hyuk thấy bàn tay mình nhuốm đầy máu… máu của những người mình yêu thương.

–          Hyung àh, em xin lỗi! em thật sự xin lỗi!

Dong Hae lo lắng bước lại gần cậu. Từ hồi quen Eun Hyuk tới giờ đây là lần đầu tiên Dong Hae thấy cậu khóc nhiều đến như thế. Anh không biết chuyện gì đã xảy ra với cậu nhưng từ những gì cậu nói, có lẽ cậu vừa mất đi 1 người thân.

Vốn dĩ bình thường Dong Hae đã thấy cậu cô độc lắm rồi nay lại mất đi người thân thảo nào cậu bi thương đến thế. Nhìn cậu gào khóc như thế, Dong Hae cảm thấy đau xót lắm, cứ mỗi lúc thân hình cậu nấc lên là anh tưởng chừng như cậu sẽ ngất xỉu mất. Anh tự hỏi nếu hôm nay không có anh cậu sẽ ra sao. Một mình đau thương lặng lẽ với những chai rượu hay sao?

–          Eun Hyuk!

Anh khẽ gọi, quỳ xuống bên cạnh cậu. Eun Hyuk ngẫn mặt nhìn anh, đôi mắt ngấn đầy nước.

–          Là anh sao Dong Hae?

–          Là tôi đây, cậu không sao chứ?

Eun Hyuk lắc đầu, chớp mắt một cách mệt mõi. Bỗng cậu quay sang nhìn anh chăm chú rồi đột ngột nắm cổ áo anh kéo lại gần sát mình.

–          Anh cho tôi biết… tôi có giống Lọ Lem không?

–          Huh?_ Dong Hae ngơ ngác không hiểu ý cậu muốn nói gì_ dĩ nhiên là…

–          Không rồi_ Eun Hyuk cười hềnh hệch buông anh ra_ tôi dĩ nhiên không thể nào giống Lọ Lem được, tôi không yếu đuối như thế… tôi sẽ không nhẫn nhịn để rồi chết vô ích như thế. Hee Chul hyung, em sẽ không đi vào vết xe đổ của hyung đâu. Tôi là Nữ hoàng Tuyết, không phải Lọ Lem… tôi sẽ giết chết tất cả những gã đàn ông ngu ngốc say mê sắc đẹp của tôi… những gã khờ…

Cậu lẩm bẩm, Dong Hae ngây người 1 chút rồi nhận ra là cậu đang say. Anh mỉm cười quyết định giả điên với cậu.

–          Nếu cậu là Nữ hoàng Tuyết_ anh cuối sát lại gần cậu, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe ấy_ thì tôi tình nguyện làm 1 trong những gã đàn ông ngu ngốc chết dưới tay cậu, chỉ để đánh đổi một nụ hôn …

Eun Hyuk nhíu mày, lờ đờ nhìn anh. Cậu nhếch mép vòng tay qua cổ anh kéo sát vào mặt mình

–          Anh ư? Một gã tiều phu ngu ngốc… thật sự muốn chết như vậy sao?

–          Cái chết đổi lấy 1 nụ hôn của Nữ hoàng Tuyết… lời quá rồi còn gì.

–          Gã khờ!

Dong Hae mỉm cười, nhận ra khoảng cách của cả hai bây giờ chỉ tính bằng milimet. Mũi của cả hai dường như đã chạm vào nhau và Dong Hae có thể thấy hàng lông mi của Eun Hyuk đang khép dần.

Trái tim anh đập dữ dội trong lòng ngực, một luồng khí nóng chạy rần rần trong người anh. Dong Hae hồi hộp khép mi lại, khao khát muốn biết trái cherry đỏ mọng kia có mùi vị như thế nào.

Và môi anh chệch nhẹ qua má cậu, Eun Hyuk gục đầu trên vai anh ngủ ngon lành. Dong Hae ngây người trong chốc lát rồi bật cười

–          Vậy là tôi vẫn chưa tới số phải chết!

Rồi anh ôm cậu vào lòng hít hà thật sâu mùi hương lavender lan tỏa trên tóc cậu.

Được ôm rồi!

Cả người anh lâng lâng như đang ở 9 tầng mây. Không ngờ chỉ được ôm cậu trong lòng thôi mà anh lạnh hạnh phúc đến thế, nếu lúc đó thực sự hôn thật thì có lẽ khi cậu tỉnh dậy có giết anh anh cũng bằng lòng. Không phải là chưa từng yêu ai, chưa từng ôm ai thế nhưng cái cảm giác  này sao nó thật lạ, chỉ ôm cậu thôi mà trái tim như muốn nổ tung ra khỏi lồng ngực rồi.

Dong Hae vòng tay siết chặt cậu tự hỏi sao thân người cậu gầy gò mà mềm mại thế, thật chỉ muốn cứ như thế mà ôm mãi không buông thôi. Anh muốn ngồi mãi nơi này ôm cậu như thế, dẫu tuyết có rơi nhiều hơn nữa, có nhấn chìm cả hai trong lớp tuyết dày lạnh giá cũng thật hạnh phúc. Anh muốn siết chặt cậu hơn nữa để tin chắc rằng mình không mơ nhưng lại sợ thân hình gầy gò trong tay mình lại vỡ nát thế nên lại càng phải nâng niu gìn giữ hơn nữa.

Yêu… yêu đến điên rồi, hỡi người tình xinh đẹp của anh!

Từ giây phút anh nhìn thấy em, anh đã yêu em mất rồi. Anh biết mình không thể nào sống thiếu em, my beautiful!

Anh nghĩ về em mỗi ngày. Anh chẳng thể làm bất cứ chuyện gì. Anh thực sự phát điên rồi.

Anh không thể đưa ánh nhìn của mình về hướng khác.

Anh như một kẻ ngốc nghếch cười vì em, khóc vì em. Anh thực sự đã đánh mất chính mình rồi.

Bởi vì em quá xinh đẹp, hãy để anh môi kề môi nói rằng anh yêu em. Xin hãy ở cạnh anh và chỉ thuộc về anh.

Anh muốn đi cùng em đến suốt cuộc đời. Anh sẽ bảo vệ em, anh yêu em tình yêu của anh…

Anh muốn ôm em thật lâu, thật tuyệt vời nếu thời gian ngừng lại giây phút này.

Thât tốt nếu chúng ta mãi mãi ở cạnh nhau. Cám ơn em vì đã xuất hiện trong đời anh. Anh yêu em, my beautiful! (*)


Hình như anh đã có câu trả lời cho câu hỏi của Ki Bum rồi!

Bế cậu vào xe và chở về nhà mình. Dong Hae có muốn chết thì cũng không thể ích kỷ để cậu chết như thế được nhưng lại chẳng biết nhà cậu ở đâu nên đành đưa về nhà mình.

Đặt cậu xuống giường rồi đắp chăn thật kỷ, anh ngồi xuống cạnh giường ngắm nghía cậu.

Cảm xúc ban đầu chỉ đơn thuần là một cảm giác tò mò hiếu kì về con người cô độc hay đứng dưới gốc cây rẻ quạt đó, vì cậu quá bí ẩn quá lạnh lùng khiến anh muốn tìm hiểu về cậu nhiều hơn, muốn gặp cậu thật nhiều, muốn trò chuyện thật lâu và muốn… cứ muốn mãi những thứ sâu xa hơn.

Dong Hae biết mình chẳng biết tí tẹo gì về cậu cả, cậu làm gì nhà ở đâu thích gì hay ghét gì anh chẳng biết, nhưng anh lại biết thứ cảm xúc đang ngày một lớn trong lòng mình chính là tình yêu. Không biết tự lúc nào anh chìm đắm trong những giấc mơ về cậu, những giấc mơ tươi đẹp chỉ có cậu và anh.

Anh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cậu, nhẹ nhàng tháo chiếc găng tay da màu đen ra khỏi tay cậu, vuốt ve những ngón tay thon dài. Anh cười ngu ngơ tự hỏi làm sao mà bàn tay nhỏ nhắn này lại có thể phát ra những cú đấm mạnh đến thế. Cứ nghĩ đến lần đánh nhau với bọn người trong hẻm và lúc chơi trò chơi trong công viên, còn cái tát ngày đầu gặp nhau nữa chứ, là khiến anh rùng mình. Nếu như lúc nãy hôn thật thì cậu sẽ giết anh hay đánh anh đến thân tàn ma dại đây.

Hôn ư?

Dong Hae cuối đầu xuống, vuốt mái tóc nâu đỏ gọn gàng sang 1 bên nhìn ngắm gương mặt cậu thật kỹ. Eun Hyuk lúc ngủ thật yên bình và dịu dàng. Làn da mềm mại mang màu trái cherry chín ấy… nó khiến cho lòng anh rộn ràng không dứt.

Chỉ nếm thôi thì chắc không sao đâu nhỉ?

Anh cuối gần hơn và gần hơn nữa, nhẹ đặt môi mình lên môi cậu. Cảm giác như có một luồng điện chạy khắp người khiến cho toàn thân tê rần, tim đập liên hồi không dứt đến hơi thở cũng chẳng điều hòa nỗi. Dong Hae như người say chìm đắm trong thứ cảm xúc tê dại ấy, thật muốn tham lam mà nuốt trọn làn môi này chiếm giữ cho riêng mình.

Vội vàng dứt khỏi môi cậu, anh lắc đầu tự trấn an bản thân. Anh không thể làm như vậy được, Eun Hyuk đã tin tưởng mà ở cạnh anh, anh không thể làm như thế khi cậu chưa cho phép được.

DongHae! Dong Hae! Tỉnh lại đi, mày trở thành người tồi tệ như thế từ lúc nào cơ chứ.

Anh lầm bầm mắng, gỏ cốc cốc vào đầu. Giận chính bản thân mình, anh đưa tay cắn mu bàn tay thật mạnh đến bật máu.

Phải tự trừng phạt bản thân nếu như vẫn còn tiếp tục có những ý nghĩ xấu xa ấy!

Rồi anh đứng dậy vội vàng rời khỏi phòng.

(*) Lyrics bài Beautiful đã được thêm bớt chỉnh sữa =))

About hoahongxanh90

Fan cuồng Sói đểu

5 responses »

  1. hoainiem nói:

    Chul và Hyuk có mỗi thâm tình như vậy chả trách chi em cứ thắc mắc vì sao Hyuk lại thả Chul ra chứ, mà Hyuk thả Chul ra cũng có toan tính cả nhỉ chỉ vì mục đích trả thù của mình thui!!!
    ChangMin yêu Bum, Bum yêu Hae, Hae yêu Hyuk aissssssss !!! 1 chuyện tình lẩn quẩn ấy nhỉ????.
    theo em thấy kẻ thù của Hyuk là Kyu phải ko ss??????,
    ý tò mò quá đi !!!!!!!!!

  2. hoainiem nói:

    Úi có extra àh:-o, em chưa có đọc ý. Thiệt sơ xuất quá!! hìhì ;;). >:D<

  3. kyuhyuntisj13 nói:

    Au ơj! Em xin phép ko bình luận về fic nha vì e vẫn chưa chiến xong 31 chap và 1extra mà.keke.khj nào xong e sẽ c0mment ạ! Nhưng em thấy fic au gặp nhìu lỗi type wá o.0! Lúc đầu khi lưu sđt kủa Hyukkie, Hae oppa đã lưu là beautiful au nhỉ? Ý của ss là người đẹp hay là xinh đẹp ạ?vì beautiful là adj mà.nếu là người đẹp thì phải là beauty chứ nhỉ? Còn vài lỗi type nữa mà em ko tiện nói ra ( au thông cảm ạ, e c0mment trên đt mà T.T )
    Khj nào xem xog e sẽ c0mment ạ ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s